Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 151:
Tuy thứ này là Ngôn Mặc tự chuẩn bị cho , nhưng nếu Ôn Thời Niệm thực sự thể hợp tác, cô cũng kh ngại tặng nó cho Ôn Thời Niệm.
Lúc đó Ôn Thời Niệm thực sự muốn uống, cô sẽ kh ngăn cản nữa.
Ngôn Mặc bật ra một tiếng cười khẽ nơi cổ họng: “Ôn tiểu thư, cô ngay cả c.h.ế.t còn kh sợ, lại còn sợ bị khác lừa ?”
Ôn Thời Niệm bị cô làm cho nghẹn lời, kh biết đáp lại thế nào.
Ngôn Mặc l ra một tấm d được làm tỉ mỉ từ túi áo khoác, đưa đến trước mặt cô : “Đây là d của , trên đó th tin c ty, cô thể lên mạng kiểm tra.”
Ôn Thời Niệm siết chặt tấm d in nhũ vàng, chợt nhớ ra ện thoại di động của đã để quên ở bệnh viện, bèn chuyển sang bỏ d vào túi áo: “Về sẽ kiểm tra.”
Gió đêm thổi tung chiếc áo bệnh nhân mỏng m của cô, mắt cá chân trần khẽ run lên trong giá lạnh.
Ngôn Mặc lúc này mới chú ý đến mu bàn chân trắng nõn của cô bị đ cứng đỏ ửng trên nền xi măng lạnh buốt, cô nhíu mày, cởi chiếc áo khoác trên ra.
Ôn Thời Niệm kh hiểu vì lùi nửa bước, lưng tựa vào lan can lạnh lẽo, lại bị Ngôn Mặc nắm tay kéo về phía trước.
“Sợ ăn thịt cô à?”
Khi chiếc áo khoác còn vương hơi ấm cơ thể bao l đôi vai đang run rẩy của cô, Ôn Thời Niệm chợt sững .
Ngôn Mặc đã quay bước lên xe mô tô, chân dài chống đất: “Đi thôi Ôn tiểu thư, đưa cô về bệnh viện.”
Ôn Thời Niệm nắm c.h.ặ.t t.a.y do dự một lát, chút vụng về bước lên ghế sau.
“Ngồi vững vào.” Ngôn Mặc liếc cô qua gương chiếu hậu.
Ôn Thời Niệm siết c.h.ặ.t t.a.y vịn kim loại lạnh lẽo ở ghế sau, nhỏ giọng đáp: “ ngồi vững.”
Ngôn Mặc bật cười, kh nói gì, chỉ đột ngột vặn ga.
Động cơ phát ra một tiếng gầm trầm thấp, xe mô tô tăng tốc ngay lập tức, đột ngột ph gấp, quán tính mạnh mẽ khiến Ôn Thời Niệm kh kịp đề phòng mà đ.â.m sầm vào lưng cô , hai tay theo bản năng ôm chặt l eo cô, xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng m mơ hồ chạm vào cơ bụng.
“Đây là cái cô nói là ‘ngồi vững’ đ hả?” Gió đưa tới giọng ệu trêu chọc mang theo ý cười.
Ôn Thời Niệm lập tức bu tay, nhưng lại bị cú cua bất ngờ làm cho loạng choạng, đành ôm chặt lại lần nữa.
--- Chương 165 ---
Má Ôn Thời Niệm phút chốc đỏ bừng, là vì tức giận.
Cô dùng sức mím chặt môi, quay đầu kh nói gì nữa, chỉ là những ngón tay đang nắm chặt vạt áo bên eo đối phương lại siết chặt thêm vài phần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi kiểm tra c ty trên d của Ngôn Mặc quả thực tồn tại, Ôn Thời Niệm đã xóa bỏ nghi ngờ, cùng cô lên máy bay A quốc, chuẩn bị gặp Ông chủ Kiều.
Tiếng gầm rú của động cơ máy bay tạo thành một lớp nhiễu trắng trầm đục trong khoang thương gia.
Ôn Thời Niệm tựa trán vào cửa sổ máy bay, mặc cho sự mát lạnh của kính thấm vào da.
Những tầng mây bên ngoài từ từ trôi như kem tan chảy, phủ kín cả bầu trời.
Bên cạnh, Ngôn Mặc lười biếng ngả vào ghế, m sợi tóc ngắn màu đen kh vâng lời vểnh lên.
Cô l ra một cặp tai nghe, từ tốn gỡ rối những sợi dây trắng, cắm vào ện thoại di động đưa một chiếc cho Ôn Thời Niệm: “ muốn nghe nhạc kh?”
“Kh hứng thú.” Ôn Thời Niệm mặt kh cảm xúc từ chối.
Ngôn Mặc kh ép buộc, tự đeo tai nghe vào.
Ôn Thời Niệm tiếp tục ngây ra ngoài cửa sổ, nhưng lại nghe th một tiếng trống ện tử và hiệu ứng âm th synthesizer mơ hồ, nhịp ệu đó như tiếng gầm của một sinh vật máy móc nào đó, làm màng nhĩ cô ngứa ran.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô quay đầu lại, ánh mắt rơi vào khuôn mặt nghiêng của Ngôn Mặc được ánh nắng mạ vàng: “Tai nghe của cô bị rò rỉ âm th.”
“Tai nghe này hai ngàn đô la Mỹ, kh thể rò rỉ âm th được.” Ngôn Mặc tháo một bên tai nghe ra, nhún vai, “Là do thính lực của cô quá tốt thôi.”
Ôn Thời Niệm kh phủ nhận, thờ ơ chuyển ánh mắt : “Làm ơn vặn nhỏ âm lượng một chút, đừng đổ rác vào tai .”
Tai nghe bị tháo hẳn ra, treo lủng lẳng trên ngón tay Ngôn Mặc.
Cô nghiêng đầu, nốt ruồi lệ ở khóe mắt hơi nhếch lên theo động tác nhướng mày: “Cô đang nói nghe nhạc kh gu à?”
Ôn Thời Niệm mím môi kh nói, những ngón tay thon dài khẽ gõ hai cái lên tay vịn, coi như ngầm đồng ý.
Đúng lúc này, bài hát trong tai nghe của Ngôn Mặc chuyển sang bài tiếp theo, một đoạn dạo đầu bằng giọng nữ trong trẻo từ từ vang lên, Ôn Thời Niệm chợt sững sờ – đó là bài hát của chính cô .
Ngôn Mặc bật cười khúc khích, l ện thoại ra vuốt màn hình: “Cô nói đúng, gu chọn nhạc của tệ thật, đúng là nên dọn dẹp d sách nhạc .”
Dưới cái của Ôn Thời Niệm, cô tìm th hai bài hát của Ôn Thời Niệm, ngón tay thon dài khẽ chạm vào màn hình – hủy theo dõi.
Động tác dứt khoát tự nhiên, kh chút do dự.
Ôn Thời Niệm biết cô đang trả đũa việc chê gu nhạc của cô kh tốt, khóe môi khẽ động, cuối cùng quay mặt , lầm bầm mắng: “Vô vị.”
Ngôn Mặc gò má hơi phồng lên vì giận dỗi của cô , cười càng rạng rỡ hơn: “Thế này cũng tốt.”
Ôn Thời Niệm khó hiểu nhướng mày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.