Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt

Chương 152:

Chương trước Chương sau

Ánh mắt Ngôn Mặc dừng lại trên chiếc cổ trắng nõn mảnh mai của cô , khẽ nói: “Biết tức giận thì vẫn tốt hơn là hoàn toàn vô vị.”

Ôn Thời Niệm đột nhiên sững sờ, im lặng một lát, cuối cùng vẫn quay đầu lại ra ngoài cửa sổ, lòng d lên chút gợn sóng vì câu nói này.

Cô tiếp viên hàng kh lúc này đẩy xe đồ ăn qua, hỏi lựa chọn bữa ăn của hai .

Ôn Thời Niệm khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn khàn khàn: “ kh ăn, cảm ơn.”

“Chuyến bay mười m tiếng, cô định nhịn đói đến nơi à?” Ngôn Mặc nhướng mày.

Ôn Thời Niệm ra ngoài cửa sổ nơi tầng mây dần tối sầm, giọng nói nhẹ như l chim rơi: “Kh khẩu vị.”

Ánh mắt Ngôn Mặc dừng lại trên cổ tay gầy gò của Ôn Thời Niệm một lát, cụp mắt xuống.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

--- Chương 166 ---

Mười m tiếng bay đường dài, Ôn Thời Niệm gần như ngủ suốt cả chặng đường.

Khi máy bay cuối cùng hạ cánh xuống sân bay A quốc, trời đã gần hoàng hôn.

Khoảnh khắc cửa khoang mở ra, một làn sóng nóng ập vào mặt.

Là một quốc gia giáp biển Địa Trung Hải và sa mạc, dù đã cuối thu nhưng nhiệt độ vẫn kh hề thấp.

Ngôn Mặc dường như quen thuộc với nơi này, thành thạo hoàn tất thủ tục nhập cảnh, xách hành lý của hai qua hải quan.

Bước ra khỏi sân bay, cô một tay cởi cúc áo sơ mi trên cùng, quay đầu nói: “Khách sạn đã sắp xếp xe đón .”

Ôn Thời Niệm vì mặc quá dày nên tóc mái đã ướt đẫm mồ hôi, nghe vậy khẽ gật đầu, im lặng theo sau cô .

Ngôn Mặc trò chuyện quen thuộc với tài xế bằng tiếng địa phương, Ôn Thời Niệm kh nhịn được hỏi: “Cô còn biết tiếng Ả Rập à?”

Ngôn Mặc cười một tiếng: “ biết nhiều thứ tiếng lắm.”

“Thật ?”

“Idiot…” “…baka.”

cứ nói một từ lại chuyển sang một thứ tiếng khác, cho đến khi nghe th một câu “baka” chuẩn xác, Ôn Thời Niệm mới chợt nhận ra những từ phía trước cô nói nghĩa là gì.

Th mắt Ôn Thời Niệm phút chốc mở to, Ngôn Mặc cười như một con mèo Maine Coon vừa nghịch ngợm thành c.

Ôn Thời Niệm bực liếc một cái, quay đầu .

Sau khi làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân khách sạn, Ngôn Mặc cùng cô lên thang máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-152.html.]

Vách kim loại của khoang thang máy phản chiếu bóng dáng mờ ảo của hai đứng cạnh nhau, Ngôn Mặc đưa một trong hai thẻ phòng cho cô : “Phòng cô là 1608, ở ngay cạnh 1607, bất cứ chuyện gì cứ gõ cửa tìm bất cứ lúc nào.”

Khi Ôn Thời Niệm nhận thẻ phòng, ngón tay chạm vào ngón tay đối phương, nhiệt độ lạnh hơn cô tưởng.

11_Cửa thang máy mở ra, Ôn Thời Niệm đầu tiên quẹt thẻ mở cửa phòng.

Căn phòng rộng rãi đến mức chút trống trải, cửa sổ kính lớn sát đất chiếm trọn cả một bức tường, xa xa biển Địa Trung Hải vỡ thành hàng ngàn mảnh vàng dưới ánh hoàng hôn.

Kh khí ẩm ướt oi bức khiến Ôn Thời Niệm chỉ muốn nh chóng tắm rửa.

tìm quần áo sạch trong vali bước vào phòng tắm, dòng nước ấm xả xuống cơ thể, cũng tạm thời cuốn trôi phần nào cảm giác nặng nề đè nén trong lòng.

Sau khi thay một chiếc váy dài bằng cotton nhẹ nhàng thoáng mát, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ cũng đã chìm xuống đáy biển, cả thành phố bao trùm trong màn đêm.

Vừa dùng khăn lau khô tóc, tiếng chu cửa đột ngột vang lên.

Mở cửa ra , Ngôn Mặc đã thay một chiếc áo sơ mi đen, nghiêng dựa vào khung cửa, dưới ống tay áo xắn lên để lộ cánh tay săn chắc, bớt vài phần lười nhác, thêm chút nh nhẹn.

“Sắp xếp xong à?” Ngôn Mặc nhướng cằm, “Đi thôi, xuống ăn tối.”

kh khẩu vị.”

Ngôn Mặc đứng thẳng lên, bóng tối bao trùm xuống: “Trên máy bay kh ăn, bây giờ vẫn kh ăn, cô định nhịn ăn tu tiên đ à?”

Ôn Thời Niệm bị lời nói thẳng thừng của cô làm cho nghẹn lời, để từ chối, cô đổi cách nói khác: “ thích ăn một .”

Ngôn Mặc chợt bật cười, nốt ruồi lệ ở khóe mắt ẩn hiện dưới ánh đèn tường hành lang: “Trùng hợp ghê, ghét ăn một .”

Lời còn chưa dứt, Ôn Thời Niệm cảm th cổ tay đột nhiên bị ta giữ chặt, chờ đến khi phản ứng lại thì đã bị kéo ra khỏi phòng.

Ôn Thời Niệm cố rút tay về: “Cô –”

bá đạo? Ngang ngược? Kh biết ều?” Ngôn Mặc nh chóng nói trước những lời cô định nói, khóe môi cong lên một vòng cung xảo quyệt, “Đúng vậy, cô nói trúng .”

Ôn Thời Niệm đôi mắt cười tủm tỉm của cô , nhất thời kh biết nói gì.

Thở dài bất lực, cuối cùng cô vẫn từ bỏ kháng cự, mặc cho Ngôn Mặc kéo về phía thang máy.

Ngôn Mặc dường như th thạo thành phố này, ra khỏi khách sạn liền thành thạo chặn một chiếc taxi bên đường, đọc một địa chỉ mà Ôn Thời Niệm kh hiểu.

Cảnh vật ngoài cửa sổ xe lướt qua nh chóng, khác với sự yên tĩnh ngăn nắp của khu vực khách sạn, những con phố ở đây tràn đầy sức sống đời thường.

Màn đêm kh mang lại sự tĩnh lặng, ngược lại như mở ra một khúc dạo đầu ồn ào khác.

Dọc đường đâu đâu cũng th quán cà phê ngoài trời, đàn quây quần hút thuốc, cười nói lớn tiếng giữa làn khói thuốc mịt mù; phụ nữ mặc áo choàng dài khoác tay nhau cười khúc khích.

bán hàng rong luồn lách linh hoạt giữa dòng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng còi ô tô, tiếng nhạc Ả Rập mơ hồ lẫn vào nhau, dệt thành một bức tr cảnh đêm sôi động nhưng hơi hỗn loạn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...