Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 421:
Phan Khả gật đầu, ý cười càng sâu: “Nhà sản xuất Triệu ban đầu cho rằng ta bạn gái, kh là lựa chọn tốt nhất, kết quả là ta vì muốn giành được vai diễn mà dứt khoát chia tay bạn gái. Kh biết nên nói ta chí tiến thủ hay là nói ta nhẫn tâm nữa.”
Giang Tùy lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ đến vẻ mặt của Hà Tinh Tuấn khi mới vào đoàn, kéo cô lại nói muốn thảo luận kịch bản.
Khi đó ta đối mặt với diễn xuất, vẫn còn tình yêu thuần túy.
Nghĩ đến đây, Giang Tùy khó tránh khỏi cảm thán: “Trong giới này nhiều đánh mất bản chất ban đầu, Hà Tinh Tuấn kh đầu tiên, cũng sẽ kh cuối cùng.”
Khâu Tầm ở hàng ghế sau nghe vậy, bám vào lưng ghế nhổm tới: “Bỏ bản chất ban đầu cũng đành, chỉ sợ lòng tham c d quá mạnh, sau này đừng kéo chị xào couple với đẩy thuyền là được.”
Phan Khả đột nhiên bật cười, giọng nói nghe như tiếng đá rơi vào ly thủy tinh: “Cái này đúng là khó nói trước.”
Giang Tùy tựa ra sau, đôi chân dài vắt chéo, mũi chân gõ theo nhịp: “Nếu ta thật sự chơi chiêu như vậy, chị đối sách kh?”
Phan Khả kho tay, khẽ thở dài: “Hơi khó đây.”
Việc quảng bá phim bây giờ nhiều thứ cần chú trọng. Nếu Hà Tinh Tuấn lén lút muốn đẩy thuyền, mà Giang Tùy lại lạnh mặt kh hợp tác, thì Giang Tùy thể sẽ bị mắng là kh ra thể thống gì, còn làm nguội lạnh trái tim của fan ship.
Còn nếu Giang Tùy cố gắng hợp tác với Hà Tinh Tuấn để đẩy thuyền, chuyện tâm lý vượt qua được hay kh hãy nói sau, đẩy quá đà cũng thể bị mắng là đường hóa học c nghiệp.
Vì vậy chuyện này đúng là tiến thoái lưỡng nan, bán cũng bị mắng, kh bán cũng bị mắng.
Phan Khả một tay chống cằm, nghiêng khuôn mặt của cô gái trẻ: “Thật ra cách tốt nhất là hai đứa cứ tự nhiên mà sống chung, đừng làm m trò linh tinh, như vậy fan ship sẽ tự tìm th ‘hint’, còn nếu Hà Tinh Tuấn cứ muốn gây chuyện…”
Cô ngừng một lát, khóe môi khẽ cong lên: “Thì cũng đâu dạng vừa.”
Giang Tùy cong khóe mắt khẽ cười: “Đây chính là cảm giác được tổng tài bá đạo che chở ?”
Phan Khả nháy mắt với cô: “Xúc động chứ? Xúc động thì cứ nhận thật nhiều show, kiếm thật nhiều tiền cho , làm cây hái ra tiền của .”
Giang Tùy mò ra một sợi dây chun từ túi quần, tiện tay buộc gọn mái tóc wolf cut thành một búi nhỏ, khẽ
cười: “Chị vẫn thẳng t như vậy.”
Phan Khả chằm chằm búi tóc nhỏ sau gáy cô, nhướng mày: “Sắp vào đoàn , em chắc thay đổi kiểu tóc và màu tóc theo yêu cầu kịch bản chứ nhỉ?”
Khâu Tầm giơ tay: “Em đã hẹn giờ với tiệm tóc , sẽ cắt tóc wolf cut, nhuộm cả đầu thành màu vàng kim!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-421.html.]
Nói đến đây, cô nghiêng đầu, đánh giá ngũ quan tinh xảo của Giang Tùy, đã bắt đầu tưởng tượng: “ mong chờ xem sẽ hiệu quả như thế nào.”
Phan Khả cười gật đầu: “Chị cũng mong chờ đ.”
Ánh nắng giữa trưa bỏng rát khiến mặt đường nhựa như mềm nhũn, kh khí đặc quánh như si-rô tan chảy.
--- Chương 496 ---
Khi Thẩm Dư Hoan đẩy cửa kính quán cà phê, khí lạnh như một tấm lụa mát lạnh lướt qua cánh tay trần của cô, xua cái nóng bức bên ngoài.
Trong quán, mùi thơm nồng nàn của cà phê rang và hương ngọt ngào của đồ uống lạnh lan tỏa, tiếng nhạc jazz êm dịu nhẹ nhàng ngân nga.
Ở vị trí gần cửa sổ, một vệt hồng rực rỡ đặc biệt thu hút ánh .
Lục Diệp Ngưng đang buồn chán dùng thìa khu những viên đá trong cốc, tạo ra tiếng lạch cạch nhỏ.
Vừa th Thẩm Dư Hoan, mắt cô bé lập tức sáng bừng, cố sức vẫy tay, ghìm giọng gọi: “Dư Hoan! Chỗ này!”
Thẩm Dư Hoan đặt túi vải xuống, ngồi đối diện cô bé, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, được cô dùng khăn gi nhẹ nhàng chấm nhẹ: “Trời nóng thế này, kh đã thề là sẽ hàn ều hòa vào , tuyệt đối kh ra khỏi nhà ? đột nhiên lại hẹn ?”
Lục Diệp Ngưng cười hì hì, nghiêng tới gần hơn một chút, trên mặt lộ vẻ r mãnh: “Đống bài tập hè kia làm xong chưa?”
“Cũng gần xong .” Thẩm Dư Hoan nâng ly nước đá mà phục vụ vừa mang đến lên uống một ngụm.
“Yes!” Lục Diệp Ngưng khẽ reo lên một tiếng, lọn tóc hồng theo đó mà nhảy nhót, “ biết ngay mà! đáng tin cậy vẫn là ! Cho chép với nha?”
Thẩm Dư Hoan bất đắc dĩ thở dài, ngón tay khẽ lướt trên thành ly nước lạnh: “ kh đã quả quyết sẽ thi vào Học viện Leonard ? thể nào dành một chút, một chút tâm huyết vào việc học hành kh?”
“Ôi dào, dù chúng ta cũng kh thi đại học, phỏng vấn trực tiếp và portfolio của Leonard mới là mấu chốt, còn ghi chép thực hành xã hội nữa. Còn m cái bài tập nhàm chán trong nước này, cứ để làm qua loa là được , tiết kiệm thời gian luyện hát, tích lũy ểm hoạt động, đáng hơn kh!”
Thẩm Dư Hoan đành chịu thua cô bé, chỉ đành lắc đầu: “Vậy nên nói sớm, hôm nay kh mang bài tập.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Kh kh , lần sau đưa là được.” Lục Diệp Ngưng xua tay, đổi giọng: “Hôm nay tìm cũng kh vì chuyện này.”
“Ừm? Còn chuyện gì nữa?” Thẩm Dư Hoan nhướng mày, ra hiệu cô bé nói tiếp.
Lục Diệp Ngưng nâng ly cà phê lên uống một ngụm: “Vài ngày nữa là đến sinh nhật .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.