Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 422:
“ muốn cùng chọn quà à?”
“Kh chuyện quà cáp.” Lục Diệp Ngưng lắc đầu, chống cằm, ánh mắt lơ đãng ra con phố bên ngoài đang ngả màu bạc dưới ánh nắng.
Cô bé khẽ thở dài, giọng nói pha chút buồn bã: “ chỉ muốn thể đón sinh nhật một lần thật vui.”
Thẩm Dư Hoan kh hiểu: “Ý là ? kh thích đón sinh nhật à?”
“Kh chỉ là kh thích đâu…” Lục Diệp Ngưng thu lại ánh mắt, đáy mắt mang theo vẻ u buồn, “Kể từ khi bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ tổ chức sinh nhật nữa. Mỗi năm đến ngày đó, hoặc là nói bận việc, hoặc là biến mất tăm.”
Cô bé ngừng lại, ngón tay vô thức khu chiếc thìa bạc: “Quan trọng là luôn cố ý tránh mặt mẹ . M năm trước mẹ muốn gặp ,
toàn nói bận kh đến được, gửi một tin n chúc mừng, cũng chỉ lạnh nhạt đáp lại một câu cảm ơn.”
“Mẹ trong lòng đặc biệt khó chịu, luôn cảm th đang oán hận bà, dùng cách này để trừng phạt bà.”
Thẩm Dư Hoan lặng lẽ lắng nghe, kh ngắt lời.
“Năm nay mẹ đã bắt đầu nhắc nhắc lại từ lâu .” Giọng Lục Diệp Ngưng trầm xuống, “Bà muốn nhân dịp sinh nhật để xin lỗi , hóa giải những khúc mắc bao nhiêu năm nay. Bà đã đặt bánh kem, chọn nhà hàng, bảo hỏi hôm đó rảnh kh, kết quả đoán xem nói thế nào?”
Lục Diệp Ngưng bắt chước giọng ệu của Lục Dạ An, nói một cách vô cảm: “Kh cần phiền phức, gần đây bận kh thời gian, m đừng bận rộn vô ích nữa.”
Cô bé nói xong bằng giọng của Lục Dạ An, bản thân đã mất hết tinh thần, vai rũ xuống, gục mặt trên bàn, cằm tì lên cánh tay:
“Haizz, thật sự kh hiểu, chuyện gì mà kh thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng chứ? Ly hôn chẳng lẽ là lỗi của mẹ ? làm vậy để làm gì…”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô bé kh nói ra ba chữ “hành hạ khác”, nhưng ý trong lời nói đã quá rõ ràng .
--- Chương 497 ---
Khí lạnh men theo thành ly bốc lên, đầu ngón tay Thẩm Dư Hoan bị lạnh đến đỏ ửng.
Cô cụp mắt những viên đá đang kêu lạch cạch do Lục Diệp Ngưng khu, nhẹ giọng hỏi: “Nhưng chuyện này thể giúp gì được chứ? với quen biết gì đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-422.html.]
Tuy đã gặp Lục Dạ An hai lần, còn ăn chung một bữa cơm, nhưng những lời họ nói với nhau cộng lại e rằng kh quá mười câu.
đàn đó luôn tỏa ra một khí chất xa cách, khiến ta theo bản năng giữ khoảng cách.
Lục Diệp Ngưng quăng thìa vào ly, nghiêng tới trước: “ thì kh quen, nhưng thì quen mà!”
Thẩm Dư Hoan khẽ nhướng đuôi mày: “Vậy ?”
“Kế hoạch của là thế này đây” Lục Diệp Ngưng kéo dài giọng, đột nhiên vòng qua chiếc bàn dài, chen cái ‘phịch’ xuống bên cạnh Thẩm Dư Hoan: “Vào ngày sinh nhật , để Giang Tùy tìm lý do dụ ra ngoài!”
Cô bé khoa tay múa chân, đôi mắt sáng lấp lánh, như thể đã th cảnh tượng đó:
“Chúng sẽ phục kích ở nhà hàng mà mẹ đã đặt! đẩy cửa bước vào, bánh kem, nến, cả nhà đều ở đó! chẳng lẽ lại quay đầu bỏ ? Kh khí đã được chuẩn bị sẵn sàng, mẹ chẳng sẽ cơ hội để hóa giải khúc mắc với ?!”
Thẩm Dư Hoan nghe cô bé trình bày kế hoạch rành rọt, trên mặt thoáng qua một tia nghi ngờ: “Cái này… liệu ổn kh? Lỡ như kh dụ được ra, hoặc còn làm hỏng chuyện ngay tại chỗ thì ? Với tính cách của …”
Lục Diệp Ngưng gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Thế nên mới muốn nhờ Tùy ra tay đó! tuy cũng bạn bè, nhưng luôn cảm th đối với Tùy gì đó khác biệt, Tùy nhất định cách!”
Lục Dạ An đối với ai cũng là dáng vẻ lạnh nhạt đó, nhưng lần trước ở nhà Giang Tùy, Lục Diệp Ngưng cảm th trai đột nhiên sống động hơn hẳn, ít nhất cũng giống như một sống vậy.
Thẩm Dư Hoan do dự.
Lục Diệp Ngưng dùng đầu cọ vào vai cô, như một chú mèo nũng nịu, giọng nói dịu lại: “Ôi Dư Hoan~ Tiểu Hoan Hoan~ Cầu xin mà! giúp nói với Tùy một tiếng ! xem dáng vẻ của kìa, nếu kh ai đẩy một cái, cái gai giữa và mẹ e rằng sẽ đ.â.m sâu đến kiếp sau mất…”
Thẩm Dư Hoan bị cô bé lay đến hơi choáng váng, cái vẻ nũng nịu mềm mại đó như sợi kẹo mạch nha dẻo quẹo, quấn l khiến cô đành chịu: “Được được được, sẽ hỏi vậy.”
“Yay! biết ngay là tốt nhất mà!” Lục Diệp Ngưng reo lên một tiếng, lập tức ngồi thẳng , dành cho Thẩm Dư Hoan một cái ôm gấu thật chặt: “ đúng là cứu tinh của ! Thiên thần nhỏ của !”
Thẩm Dư Hoan mãi mới thoát ra được khỏi cái ôm nồng nhiệt, khẽ kéo ra một chút khoảng cách, nghiêm túc Lục Diệp Ngưng: “Nói rõ trước nhé, nếu kh đồng ý, kh được làm loạn đâu đ.”
“Đảm bảo kh làm loạn!” Lục Diệp Ngưng vỗ ngực: “ là vô lý như vậy ? Dù thì những cách thể nghĩ ra đều đã thử hết .”
Cô bé nhún vai, giọng ệu mang theo vẻ nhẹ nhõm sau khi đã cố gắng hết sức, pha lẫn chút bất lực: “Thật sự kh được… thì
Chưa có bình luận nào cho chương này.