Nghiệt Duyên

Nghiệt Duyên


Ngày Phật tử Kinh thành hoàn tục vì tôi, tất cả tiểu thư danh giá trong thành phố đều đánh cược bao giờ anh ta sẽ chán tôi.

Họ chế giễu tôi có Mị cốt bẩm sinh, mang Thể chất Bạch Hổ, đáng đời bị mang ra đùa giỡn.

Thanh mai Phật nữ đã thỉnh sư phụ xem số cho tôi, phán rằng tôi là kỹ nữ chín mươi chín kiếp, cần phải ngủ với một vạn người đàn ông mới có thể cải mệnh.

Anh ta nói: “Thanh Thanh, em cứ… xem như là vì tôi đi.”

Họ ném tôi vào gầm cầu, xé rách quần áo, làm tôi có thai, dùng tàn thuốc lá dí nát khóe môi tôi.

“Sư phụ nói đúng, em quả nhiên nghiệp chướng sâu nặng.”

Khi tôi sốt cao thập tử nhất sinh, anh ta dẫn đi chú chó Hoan Hoan Golden Retriever duy nhất của tôi.

“Mấy gã lang thang đói khát ba ngày rồi, cần phải được ‘khai vị’ chứ.”

Mẹ tôi bị anh ta đẩy ngã, chảy máu dữ dội, tôi khẩn cầu cứu giúp trong vô vọng.

Anh ta lại nói: “Đó là số mệnh rồi.”

Tôi cười, lau khô nước mắt, cầu xin anh ta kết hôn với mình.

Anh ta tặng tôi bộ lông trắng muốt của Hoan Hoan làm quà cưới.

Tôi cười nói: “Lần này, tôi cũng có một món quà muốn tặng lại cho anh đấy.”

Xem thêm
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.