Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 344:
"Nếu phu nhân đổi cách gọi , sẽ vui hơn." Giọng mang theo sự dụ dỗ rõ rệt.
Vân Tr đương nhiên biết muốn nghe gì, nhưng cô cố tình kh gọi, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y hơn một chút, vùi mặt sâu hơn, như một chú mèo con làm nũng.
Phó Lăng Hạc cũng kh ép cô, chỉ tiếp tục cõng cô về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Xe của đậu gần quảng trường, kh bao lâu đã đến nơi.
Phó Lăng Hạc cẩn thận đặt Vân Tr vào ghế phụ lái, sau đó vòng ra cốp xe l một đôi dép b, ngồi xổm xuống mang vào cho cô.
"Sau này dạo phố đừng giày cao gót nữa." véo véo mắt cá chân cô, giọng ệu mang ý kh cho phép từ chối.
Vân Tr chớp chớp mắt, "Nhưng mà đẹp mà."
"Đẹp cũng kh được." Phó Lăng Hạc ngẩng đầu cô, ánh mắt sâu thẳm, " cõng em là một chuyện, nhưng em đau, càng xót."
Vân Tr lòng ấm áp, ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ... em biết ."
Phó Lăng Hạc lúc này mới hài lòng, đứng dậy đóng cửa xe, vòng sang ghế lái khởi động xe.
Trên đường về nhà, Vân Tr tựa vào ghế, tay vẫn nắm sợi ruy băng trên hộp soufflé chưa ăn hết, vô thức nghịch ngợm.
Phó Lăng Hạc thỉnh thoảng liếc cô, th mí mắt cô dần nặng trĩu, đầu gật gù, giống như một chú mèo con buồn ngủ.
Khi dừng đèn đỏ, đưa tay nhẹ nhàng đỡ l má cô, để cô tựa vào thoải mái hơn.
Vân Tr trong giấc ngủ vô thức cọ cọ vào lòng bàn tay , tóc cô lướt qua cổ tay , mang theo một cảm giác nhột nhột nhẹ.
Về đến nhà, Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng bế cô ra.
Vân Tr mơ màng hé mắt, th là , lại yên tâm tựa vào, mặc bế lên lầu.
Rèm cửa phòng ngủ chính khẽ bay trong gió đêm, ánh trăng xuyên qua khe hở chiếu vào, tạo thành những đốm sáng li ti trên sàn nhà.
Phó Lăng Hạc quỳ một gối bên giường, cẩn thận đặt cô xuống như thể cô là một món đồ dễ vỡ.
Đang định rút tay ra, Vân Tr trong giấc ngủ đột nhiên nắm l khuy áo , lầm bầm một câu, "Đừng ."
Phó Lăng Hạc hơi ngừng thở, cúi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, "Ngủ , kh đâu."
Cho đến khi ngón tay cô bu lỏng, mới đứng thẳng dậy, đứng bên giường lặng lẽ cô một lúc.
Hơi thở của cô đều đặn và dài, hàng mi đổ bóng xuống dưới, tr hoàn toàn kh phòng bị.
Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng đóng cửa, về phía thư phòng.
Trước cửa sổ sát đất của thư phòng, châm một ếu thuốc, khói thuốc lượn lờ qu , nhưng kh xua tan được vẻ u ám trong mắt .
Bàn tay xương xẩu của kẹp ếu thuốc, tàn thuốc lặng lẽ rơi vào gạt tàn pha lê, Phó Lăng Hạc dập tắt ếu thuốc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
L ện thoại ra gọi cho Trợ lý Kỳ.
Đầu dây bên kia nh chóng truyền đến giọng nói cung kính của Trợ lý Kỳ, “Tổng giám đốc.”
“Giúp ều tra mối quan hệ giữa Lâm Viễn Sơn của Lâm gia ở nước A và Mặc gia, ngày mai là đại thọ 70 tuổi của Lâm Viễn Sơn, hãy tập trung ều tra kỹ càng.”
“Càng nh càng tốt.” Phó Lăng Hạc dặn dò xong liền cúp ện thoại.
luôn cảm giác như đã từng gặp Lâm này ở đâu đó, luôn cảm th quen thuộc, nhưng nhất thời kh tài nào nhớ ra.
Điều quan trọng là khi nghe Vân Tr nói dị ứng xoài, sự thay đổi cảm xúc của ta quá rõ ràng.
Phó Lăng Hạc lý do để nghi ngờ ta là của Mặc gia.
Hiệu suất làm việc của Trợ lý Kỳ cao, 15 phút sau đã gọi lại cho Phó Lăng Hạc.
Trợ lý Kỳ: “Tổng giám đốc, ở nước A đúng là một tên là Lâm Viễn Sơn, nhưng tuổi tác vẻ kh khớp, tài liệu chi tiết đã gửi vào email của ngài , ngài xem thử. Cả tài liệu của Mặc cũng gửi kèm luôn.”
Phó Lăng Hạc ừ một tiếng cúp ện thoại, mở máy tính click vào email.
mở tài liệu của Mặc, khi th bức ảnh trong đó, Phó Lăng Hạc liền hiểu ra.
Đây chẳng là Lâm mà họ đã gặp hôm nay thì còn là ai nữa!
Phó Lăng Hạc thậm chí kh cần mở tập tin của Lâm, đã được câu trả lời muốn.
quả nhiên kh đoán sai, Lâm Viễn Sơn chính là Mặc.
Nhưng ta vòng vo nhiều như vậy, đổi tên đổi họ, thậm chí tổ chức một bữa tiệc mừng thọ nửa thật nửa giả để mời Vân Tr tham dự là vì cái gì?
Phó Lăng Hạc thực ra vẫn chưa hiểu rõ nguyên do, nhưng thể khẳng định rằng, tất cả những hành động vòng vo đó đều nhằm vào Vân Tr.
--- Chương 230 ---
nhà họ Mặc chọn ra tay với Vân Tr kh ngoài mục đích dùng Vân Tr để kiềm chế .
Nhưng nếu thật sự là như vậy, họ nhiều cơ hội để trực tiếp bắt c , kh cần thiết vòng vo tam quốc, tổ chức tiệc mừng thọ làm gì.
Đây chính là ều mà Phó Lăng Hạc trăm bề kh hiểu.
nhíu chặt mày, đưa tay xoa xoa thái dương đang nhức nhối.
Đột nhiên nghĩ đến ều gì, l ện thoại ra gọi cho Phó Nghiên Trạch.
Điện thoại đổ chu gần hết, bên kia mới bắt máy.
Phó Nghiên Trạch ở đầu dây bên kia hạ giọng, ngữ khí chút thiếu kiên nhẫn.
“Thằng nhóc thối! Mày tốt nhất là chuyện gì quan trọng, mày kh xem bây giờ là m giờ mà mày gọi ện thoại, chúng tao vừa mới ngủ thì mày đã đánh thức mẹ mày dậy !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.