Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 345:

Chương trước Chương sau

“Ba, con chuyện muốn hỏi ba, làm phiền ba ra ngoài một chút, đừng làm phi mẹ nghỉ ngơi.”

Phó Yến Trạch cũng biết tính cách của Phó Lăng Hạc, nếu kh chuyện gì quan trọng, ta sẽ kh gọi ện cho .

Phó Yến Trạch: “Được , xong việc , chuyện gì nói nh .”

Phó Lăng Hạc cũng kh qu co với Phó Yến Trạch nữa mà thẳng vào vấn đề: “Bố, Mặc gia hơn 20 năm trước mất con, hay là chuyện nhầm lẫn con cái gì đó kh ạ?”

“Mặc gia?” Giọng Phó Yến Trạch chút nặng nề, “Mặc Thẩm Phong và phu nhân chỉ hai đứa con, một là Mặc Thời An, đứa còn lại tên là Mặc Tâm Nhu.”

Ông im lặng một lát bên đầu dây bên kia tiếp tục nói: “Hơn 20 năm trước, nắm quyền Mặc gia vẫn là Mặc Thẩm Phong, cũng là lúc mối quan hệ giữa Phó gia và Mặc gia căng thẳng nhất.”

“Bố mơ hồ nhớ rằng khi phu nhân sinh đứa thứ hai hình như ở bệnh viện Kinh thành, lại còn sinh non nữa. Cụ thể chuyện gì xảy ra bố kh nhớ rõ lắm, dù thì lúc đó cũng kh m yên bình.”

“Nhưng cũng chưa từng nghe nói con cái họ bị nhầm lẫn gì cả.”

“Kh ạ?” Phó Lăng Hạc nhíu mày, tự lẩm bẩm.

“Con đột nhiên hỏi chuyện này làm gì?” Phó Yến Trạch nghi hoặc hỏi.

“Bố, vậy nhánh phụ của Mặc gia trường hợp nhầm lẫn con cái kh ạ?”

“Nhánh phụ của Mặc gia thì chưa từng nghe nói trường hợp như vậy, nhưng mà…” Phó Yến Trạch nói đến đây kh khỏi dừng lại một chút.

“Nhưng mà ạ?” Phó Lăng Hạc căng thẳng truy hỏi.

“Nhưng tin đồn rằng con gái của Mặc Thẩm Phong là Mặc Tâm Nhu, bất kể là tính tình, khí chất hay ngoại hình đều khác xa Mặc gia. Mặc Tâm Nhu đã rời khỏi Quốc gia A từ m năm trước và định cư ở Quốc gia F.”

“Thế nhưng Mặc gia cũng kh nói Mặc Tâm Nhu kh con ruột của Mặc gia, cụ thể xảy ra chuyện gì chỉ Mặc gia họ tự rõ.”

Đầu ngón tay Phó Lăng Hạc khẽ gõ trên mặt bàn, ánh mắt dần trở nên thâm sâu: “Bố, thời gian và địa ểm sinh của Mặc Tâm Nhu nh nhất bao lâu thể tra ra ạ?”

“Mặc gia kh bình thường, đâu dễ dàng tra được như vậy.”

Đầu dây bên kia Phó Yến Trạch dường như nhận ra ều gì đó, hạ giọng hỏi: “Con nghi ngờ Vân Tr liên quan đến Mặc gia?”

Ngoài cửa sổ kính sát sàn, một chiếc lá khô bị gió cuốn bay đập vào tấm kính, phát ra tiếng kêu giòn tan nhỏ.

“Vâng.” Phó Lăng Hạc đổi ện thoại sang tay trái, tay mở sơ đồ quan hệ nhân vật Mặc gia trong email, “Hôm nay con gặp Mặc lão gia, phản ứng đặc biệt nhạy cảm với dị ứng xoài của Vân Tr.”

phụ nữ trong ảnh đôi mắt sắc sảo, hoàn toàn khác biệt với đường nét dịu dàng của Vân Tr.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhưng khi lật đến tấm ảnh tiếp theo chụp Mặc Thẩm Phong lúc trẻ và phu nhân , hơi thở bỗng ngừng lại. Đôi mắt hạnh hơi cụp của Mặc phu nhân, khi Vân Tr cười lên, lại giống đến bảy phần.

Khoảnh khắc th bức ảnh đó, Phó Lăng Hạc đã biết kh cần ều tra thêm nữa.

Trong lòng đã câu trả lời.

“Bố, bố nghỉ ngơi ạ, con kh làm phiền bố nữa.”

Sau khi cúp ện thoại, Phó Lăng Hạc đứng trước cửa sổ kính sát sàn, kh nhúc nhích.

Ánh nắng chiều kéo dài bóng , xuyên đến tận cửa thư phòng.

Kh biết từ lúc nào, ở đó xuất hiện một bóng dáng mảnh mai.

“Phó Lăng Hạc?” Vân Tr dụi mắt, ôm chiếc áo vest của trong lòng, “ vẫn đang bận làm việc ?”

Khi quay , mọi cảm xúc đều đã được thu lại. bước nh đến bế cô lên: “ lại chạy ra ngoài chân trần thế này?”

Vân Tr mơ mơ màng màng vùi mặt vào n.g.ự.c , giọng nói khàn khàn: “Em gặp ác mộng… Ngủ dậy kh th đâu, nên em tìm luôn.”

Phó Lăng Hạc bế cô về phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, ngón tay vuốt nhẹ mái tóc hơi lạnh của cô: “Mơ th gì vậy?”

Vân Tr nắm chặt vạt áo , l mi khẽ run rẩy: “Mơ th muốn đưa em .”

Cô đột nhiên ngẩng mặt lên, đôi mắt long l ngấn nước: “ sẽ luôn ở bên em, kh?”

Yết hầu khẽ chuyển động, cúi xuống hôn lên trán cô: “Đương nhiên .”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nghe th lời của Phó Lăng Hạc, trái tim Vân Tr đang bị ác mộng khu động cuối cùng cũng bình yên trở lại.

“Ngày mai chúng ta kh dự tiệc thọ của Lâm lão tiên sinh ? Kh thể tay kh được chứ?” Vân Tr chống tay nhỏ lên eo đàn , ngẩng đầu nói.

Phó Lăng Hạc đưa tay xoa xoa mái tóc rối bời của Vân Tr, giọng ệu nhẹ nhàng: “Tr Tr, ở đây em kh cần lo lắng những chuyện này, sẽ chuẩn bị chu đáo hết.”

“Ừm.” Vân Tr vùi vào lòng Phó Lăng Hạc, cả được bao bọc bởi hương gỗ quen thuộc trên .

Phó Lăng Hạc ôm chặt Vân Tr, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, nhưng suy nghĩ lại dần bay xa.

Mặc gia đã chuẩn bị một màn kịch lớn như vậy, chắc c là muốn xác minh xem Vân Tr Mặc gia hay kh.

Đôi mắt Phó Lăng Hạc càng sâu thẳm, giọng nói trầm thấp: “Tr Tr, sắp xếp máy bay riêng, ngày mai sau khi dự tiệc thọ xong chúng ta về nhà, được kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...