Người Anh Hủy Hoại Là Tôi

Người Anh Hủy Hoại Là Tôi


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chiến tranh lạnh suốt một tháng trời, tôi không nhịn được mà viết cho Mạnh Diệc một bức tâm thư dài bốn nghìn chữ.

Anh ấy chỉ hồi âm đúng hai tin nhắn:

【Vào kỷ niệm một năm yêu nhau, chúng ta từng buộc một dải băng cầu nguyện trên núi Vụ Lai.】

【Trước năm giờ chiều nay, chỉ cần em lấy nó về đây, anh sẽ tha thứ cho em.】

Thế là tôi lao như điên đến núi Vụ Lai, leo suốt bốn tiếng đồng hồ, tìm kiếm khắp vùng núi sâu nước thẳm.

Thế nhưng, khi tôi ngập tràn niềm vui gửi bức ảnh chụp dải băng cầu nguyện cho Mạnh Diệc rồi gọi điện thoại cho anh ấy, đầu dây bên kia lại chỉ vang lên tiếng thở dốc thô thiển của anh hòa lẫn với tiếng rêzn rzỉz của một người phụ nữ.

Anh cười giễu cợt:

"Lê Tiếu Tiếu, thật ra em chẳng có chút thú vị nào cả. Dù là ở trên giường hay dưới giường, tôi bảo em làm gì em liền làm nấy, ngoan ngoãn chẳng khác nào một con chó."

"Em không nghĩ là chỉ cần tìm được cái dải băng rách nát này là tôi sẽ tha thứ cho em thật đấy chứ?"

Sắc mặt tôi trắng bệch, nhìn dải băng cầu nguyện đã phai màu từ lâu trong tay, thân hình lung lay sắp sụp đổ.

"Ôi, A Diệc, đừng làm Tiếu Tiếu không vui chứ. Dù sao thì Tiếu Tiếu cũng là... hứng cho luận văn đoạt giải của em mà!"

Ninh Thục Dao kẻ vzu khsống tôi đạo nhái luận văn vừa thở dốc vừa cười khúc khích ở đầu dây bên kia điện thoại.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng run rẩy trong giọng nói.

"Mạnh Diệc, là anh... đã xóa lịch sử viết luận văn của tôi?"

Chỉ vì không thể cung cấp lịch sử viết bài, tôi bị gán cho cái danh đạo nhái không thể chối cãi, tư cách học thẳng lên thạc sĩ cũng bị hủy bỏ.

"Đúng vậy, chính là anh đấy. Hôm đó chúng ta ra ngoài thuê phòng, anh cố tình giày vò em nửa đêm, thừa dịp em ngủ say như lợn, anh liền mở laptop của em ra xóa sạch sành sanh lịch sử thôi!"

Mạnh Diệc phát ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn, nói tiếp:

"Còn cả cô bạn thân Lạc Đào của em nữa, mấy bức ảnh cô ấy đi tiếp rượu cũng là do anh phát tán đấy. Lạc Đào đến giờ vẫn nghĩ là do em làm cơ!"

Gia cảnh Lạc Đào không tốt, cậu ấy chỉ làm thêm công việc tiếp thị bia rượu, vậy mà bị đồn thổi thành "gái tiếp khách", cuối cùng không chịu nổi những lời bôi nhọ tàn nhẫn mà phải thôi học...

Tôi không thể nhịn được nữa, gào thét lên trong điện thoại một cách điên cuồng.

"Mạnh Diệc! Hai chúng ta từ nhỏ đã nương tựa vào nhau trong cô nhi viện, Lạc Đào từ năm lớp mười đã là bạn thân của chúng ta, tại sao anh lại làm như vậy?"

Ở đầu dây bên kia, tiếng thở dốc của Mạnh Diệc ngày một dồn dập hơn.

"Tại sao à?"

"Bởi vì khiến em mất đi tất cả, chính là thứ anh đáp lễ cho em..."

"Món quà tốt nghiệp!"

Điện thoại bị ngắt máy. Tôi đứng ở nơi hoang vu hẻo lánh nhất trên núi Vụ Lai, mặc cho gió núi thổi bay dải băng cầu nguyện kia đi.

Lúc xuống núi, tôi bị một bàn tay bịt chặt lấy mũi và miệng.

...

Sinh mạng của tôi dừng lại ở tuổi 22, mãi mãi nằm lại nơi núi Vụ Lai.

Xem thêm
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
20 giờ trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.