Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Em Kế Khiếm Thính Rất Khiến Người Ta Thương

Chương 3:

Chương trước Chương sau

“Ai đó? Nửa đêm còn bật đèn gì nữa, cho ta ngủ kh hả?”

An Ninh vệ sinh đêm, dụi mắt càu nhàu khi tiến đến gần chiếc đèn tường vàng vọt trong phòng ăn.

Nghe th giọng mẹ, sự kích động của An Nhiên càng tăng thêm. An Nhiên bị kẹp chặt, càng hít vào một ngụm khí lạnh. Cả kh tự chủ được ngửa ra sau, chiếc cổ thon dài tạo thành một đường cong mong m như thiên nga sắp chết.

“… Rót một ly nước uống, cô muốn kh?”

từ trong bóng tối lộ ra nửa , c ở cửa bếp, thong thả chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ.

“Cô… Cô cả?”

An Ninh giật . Đến đây gần một tháng, cô ta tai nghe mắt th, đương nhiên biết thừa kế d chính ngôn thuận của nhà họ Bùi. Đối với , cô ta càng thêm kiêng dè và l lòng.

“Kh ngày mai sẽ nghỉ dưỡng với bố ? Nghỉ ngơi sớm .”

“À, vâng. chỉ ngang qua thôi, Cô cả cứ thong thả uống, chúc ngủ ngon.”

An Ninh nghe ra ý muốn đuổi của , liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, phía sau lưng mới dán vào một cơ thể ấm áp, run rẩy. đưa tay ra sau, vuốt ve mái tóc mềm mại của An Nhiên, âu yếm với em .

“Tiền còn đủ dùng kh?” Em gật đầu.

“Lát nữa chị chuyển vào thẻ của em.”

Em lắc đầu.

“Tiền c thôi.”

An Nhiên trước giờ luôn tự ti về giọng nói và cách phát âm của . Nhưng lúc này bếp tối om, kh tiện dùng thủ ngữ.

Em đành lên tiếng, khẽ lộ ra đầu lưỡi đỏ mềm mại qua kẽ môi: “Kh muốn tiền.”

Em như một chú cún con muốn được cưng nựng, kiên quyết muốn tự dâng hiến miễn phí: “Kh cần cho tiền.”

Hơi thở phả vào bên mặt , nhồn nhột, mang theo sự nóng bỏng khác thường. Kh đúng. quay lại em . Hàng mi dài của An Nhiên khẽ rung động trong ánh sáng mờ ảo, vén lên, để lộ đôi mắt ướt đẫm mồ hôi. Ánh mắt em vẫn còn mơ hồ.

đưa tay chạm vào trán em . Quả nhiên sờ th một mảng nóng hổi: “Em bị sốt .”

An Nhiên tưởng đang ám chỉ ều gì đó, thành thạo cọ cọ vào lòng bàn tay : “Nóng… muốn thử kh?”

“Kh ý đó.” dở khóc dở cười.

Vào thu, lại là nửa đêm, khi chúng làm loạn trong bếp, An Nhiên đã khoác tất cả quần áo thể che thân lên . Bản thân em cứ thế chịu lạnh giữa lúc nóng lạnh đan xen, kh tránh khỏi bị bệnh.

Khi tỉnh táo, An Nhiên luôn tự ti, kiềm chế, nói gì làm gì cũng nghiêm túc, giữ đúng giới hạn, sợ làm chán ghét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-em-ke-khiem-thinh-rat-khien-nguoi-ta-thuong/chuong-3.html.]

Chỉ trong chuyện tình ái, em mới chút dính . Nhưng khi bị bệnh, bản năng “cún con” bị kìm nén kia lại vô thức trỗi dậy từ sâu trong xương tủy. dẫn em về phòng, dỗ em đắp chăn nằm xuống.

Sáng hôm sau, vừa mở cửa phòng, đã th An Nhiên cuộn tròn trong chăn, ngồi tựa vào tường cạnh cửa. Chiếc chăn quấn kín mít, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ, tóc tai lòa xòa bám vào trán.

lẽ em vừa tỉnh giấc khi nghe tiếng mở cửa, hàng mi khẽ rung lên. Đôi mắt chưa mở hẳn còn vương một lớp hơi nước, nhưng vẫn cố chấp về phía .

Sau đó cả ngày hôm , dỗ thế nào em cũng kh chịu, đã uống thuốc xong, rõ ràng buồn ngủ nhưng kh chịu ngủ, cứ theo đến phòng ăn dùng bữa sáng, đến thư phòng làm việc.

Khi ra ban c nghe ện thoại, em cũng đứng ở cửa c chừng, kh xa kh gần.

Buổi tối tiệc ở sảnh chính của biệt thự.

Buổi chiều khi chuyên gia trang ểm đến, An Nhiên vẫn mở to đôi mắt mờ mịt, yên lặng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bàn trang ểm .

sờ trán em để kiểm tra nhiệt độ: “Còn khó chịu à? Dính thế này .”

An Nhiên ngước mắt , đáng thương và bất lực “ừm” một tiếng, dùng thủ ngữ hỏi: “ em quá vô dụng kh? Xin lỗi chị.”

Viền mắt em dần đỏ lên, hơi nước đọng lại trong con ngươi. Hàng mi dài rũ xuống, khẽ rung động như cánh bướm. Nhưng em vẫn cố nhịn kh để nước mắt rơi xuống, chỉ khịt mũi nhẹ, như một con vật nhỏ bị uất ức nhưng kh dám lên tiếng.

thở dài, đặt bàn tay lên gáy em , ấn nhẹ vào phần tóc ngắn, cúi xuống khẽ chạm vào khóe môi em .

Mắt An Nhiên lập tức mở to. Em hoàn toàn kh ngờ đến nụ hôn an ủi chỉ vỏn vẹn hai giây này, chỉ ngây ngẩng đầu .

Ngón tay trượt xuống dọc theo gáy, vuốt ve hai lần theo đường cong vai và cổ tuyệt đẹp của em , nhẹ nhàng véo vài cái vào đốt sống gáy của em .

An Nhiên liền như một món đồ chơi chạm vào là kêu, miệng tràn ra tiếng ư ử khóc thút thít, giọng nói còn mang theo âm mũi, vừa ngoan vừa gợi cảm đáng yêu: “Đi cùng dì giúp việc xuống bếp nhỏ ăn chút cơm tối, ngủ .”

“Lát nữa tiệc tùng xong, chị chào hỏi một vòng sẽ lên với em. Ngoan nào.”

An Nhiên dùng thủ ngữ: “Đợi chị, ở phòng chị.”

“Được, bảo bối ngoan.”

Đây là lần đầu tiên em được gọi bằng cái tên thân mật như vậy, phản ứng chậm chạp, xấu hổ đến mức kh biết đặt tay chân vào đâu.

Nhưng em cũng được xoa dịu, cuối cùng cũng chịu đứng dậy cứ được một bước lại ngoái đầu lại.

Sau khi trang ểm xong, khi xuống lầu ngang qua bếp nhỏ ở cánh Tây biệt thự vừa vặn nghe th An Ninh đang chuẩn bị rời nhà mắng mỏ An Nhiên.

An Ninh đầy tham vọng, tuy biết con trai kh cùng huyết thống, nhưng vẫn mong em vào được nhà họ Bùi sẽ chút cơ duyên.

Cô ta khuyến khích em tr thủ nhiều hơn: “Đừng khóc nữa, tr thủ một chút ! Con cam tâm để cô ta cưỡi lên đầu làm mưa làm gió ?”

“Cô ta” chỉ ai thì kh cần nói cũng biết. An Nhiên cúi đầu thấp, tai đỏ bừng, rõ ràng đang thất thần.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...