Người Em Kế Khiếm Thính Rất Khiến Người Ta Thương
Chương 4:
lơ đãng bỏ .
lẽ An Ninh kh biết, đối với An Nhiên, việc bị “cưỡi lên đầu” là phần thưởng mà em tự tìm cách được, chứ kh hình phạt.
Bữa tiệc tối kết thúc kh hề dễ dàng. Trong bữa tiệc, vài đối tác tiềm năng mặt đều là những tiền bối trong ngành.
lần lượt chào hỏi, trò chuyện uống vài vòng rượu cho đến khi khúc nhạc dạ tiệc đã đổi vài lần, tiếng cười nói của khách khứa dần trở nên uể oải, mới thể rút lui.
Xách chiếc váy dạ hội đuôi cá cổ yếm màu trắng, bước trên đôi giày cao gót nhọn mũi bằng satin màu xám bạc, thong thả về phía phòng ở cánh Tây.
Rượu vang đỏ vừa uống dần ngấm, bước chân kh khỏi chút ch chênh vừa đến cửa phòng, chốt cửa “cạch” một tiếng, cửa đã mở ra trước.
theo bản năng lùi lại hai bước, cơ thể lập tức mất thăng bằng, lảo đảo sắp ngã sang một bên, hơi thở nóng bỏng của An Nhiên như sương mù lập tức bao trùm l .
Em thu cánh tay lại, nhẹ nhàng ôm l eo , lập tức cảm th nửa thân lơ lửng. Mặc dù đang mang giày cao gót tám phân, nhưng dưới chân kh còn ểm tựa bị em nửa đỡ trong vòng tay. Hóa ra An Nhiên cao đến vậy ?
“Uống rượu à?”
“Bùi Nhược, em kh…”
Hai câu nói vang lên cùng lúc.
và An Nhiên cùng quay đầu lại, chỉ th ở cuối hành lang đang đứng một đàn mặc vest đen.
Cổ áo sơ mi thắt cà vạt kẻ sọc xám bạc, cổ tay lộ ra chiếc đồng hồ mặt số phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới đèn. Sau cặp kính gọng mảnh mạ vàng là một gương mặt trẻ trung, tuấn tú, mắt phượng, đồng tử đen láy sâu thẳm.
“Vừa nãy th em vẻ hơi say ở dưới lầu, nên muốn lên xem cần giúp đỡ kh.”
ta cười sảng khoái, đường hoàng bước tới. Ánh mắt tự nhiên lướt qua tư thế thân mật của và An Nhiên.
“Kh làm phiền hai chứ?”
“Kh đâu.” vỗ vỗ tay An Nhiên đang ôm eo , giọng nói dịu nhẹ: “Thả chị xuống trước đã.”
Vai An Nhiên rõ ràng cứng đờ, từ từ bu cánh tay ra.
“Chắc hẳn đây là em trai kế mới của em?” đàn theo ánh mắt của về phía An Nhiên, chủ động chào hỏi: “Chào , là chồng chưa cưới của Bùi Nhược, Tống Thử Quân.”
“Chồng chưa cưới?”
Môi An Nhiên khẽ động, lặp lại. Da em mất huyết sắc với tốc độ thể th bằng mắt thường, từ gò má dần lan xuống cổ, cuối cùng ngay cả đầu tai cũng trở nên trắng bệch trong suốt.
bước lên một bước, đứng c trước em : “An Nhiên, em vào trong trước .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-em-ke-khiem-thinh-rat-khien-nguoi-ta-thuong/chuong-4.html.]
Em thất thần quay , bước chân loạng choạng vào phòng, ngay cả cửa cũng quên đóng. Giây tiếp theo, bên trong truyền đến tiếng “loảng xoảng” của lọ sứ rơi xuống đất, tiếng thủy tinh vỡ tan và một tiếng hít khí lạnh bị kiềm chế nhưng run rẩy.
“Xin lỗi, thất lễ .”
chỉ kịp gật đầu chào Tống Thử Quân bước vào phòng.
Chiếc bình sơn thủy men x phấn màu mà trước đó đặt trên giá hoa gỗ lê đã biến mất. Mảnh vỡ vương vãi khắp sàn. An Nhiên đang ngồi xổm trên thảm, đầu ngón tay kẹp một mảnh sứ nhỏ cạnh sắc, lúng túng muốn gom các mảnh vỡ lại.
Th bước vào, em hoảng hốt ngẩng đầu , cơ thể căng cứng, dùng thủ ngữ: “Xin lỗi. Kh cố ý.”
Khóe miệng ngón cái tay trái của em đã bị cắt một vết, các khớp ngón tay dính những mảnh sứ nhỏ li ti, vài vết xước n hơn cũng đang rỉ máu. Những giọt m.á.u thấm qua kẽ tay, nhỏ xuống mảnh sứ mà em đang nắm chặt.
tiếp tục chảy xuống, rơi trên tấm thảm màu l lạc đà, từ từ lan rộng, cực kỳ chói mắt.
“ lại bị thương nặng thế này?” kéo em dậy.
Gọi mang hộp y tế đến, mỗi lần b tẩm cồn chạm vào vùng da bị thương, đầu ngón tay của An Nhiên đều khẽ run lên nhưng em kh tránh.
“Đau kh?”
Em cố sức lắc đầu, tay bị nắm chặt, chỉ thể nói: “Kh đau, xin lỗi.”
“Kh cố ý khóc, kh kiểm soát được. Xin lỗi.” Em cố gắng dùng tay chưa bị thương nặng lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt.
Bị ngăn lại, em lại lúng túng nói: “Xin lỗi.”
Nói xong liền cúi đầu xuống, những giọt nước mắt treo trên hàng mi dài như những hạt châu bị đứt dây, rơi xuống liên tục. Bờ vai gầy gò khẽ rung lên, khiến lòng mềm nhũn.
Đang sát trùng vết thương được một nửa, th vết thương quá sâu đến tận xương, lập tức từ bỏ ý định tiếp tục xử lý: “Đi bệnh viện.”
Chiếc xe từ cổng sau biệt thự lướt êm ái. giữ tốc độ xe ở mức giới hạn cao nhất, chẳng m chốc đã lao vào khu trung tâm thành phố. Ngoài cửa sổ xe, đường nét các tòa nhà cao tầng như được tua nh, nh chóng lùi về phía sau.
Đèn neon lần lượt sáng lên, những luồng sáng rực rỡ tràn qua gò má An Nhiên, chiếu sáng một bên mặt em . Ánh sáng li ti chạm vào hàng mi của em , theo chuyển động của xe, từ từ nhạt dần ở đường quai hàm.
An Nhiên vẫn luôn ra ngoài cửa sổ. Biển báo lối vào đường hầm vụt qua, ngay sau đó chiếc xe chui vào đường hầm. Màu sắc bên ngoài biến mất ngay lập tức, chỉ còn những bức tường trắng đơn ệu lướt qua mắt.
Thần sắc của em hiện rõ hơn trên cửa kính xe. nghiêng đầu, vừa th l mày em khẽ cau lại, ẩn chứa vài phần bâng khuâng khó nhận ra. Hơi thở nhẹ, nhưng mang theo cảm giác nặng nề, cả như bị bao phủ bởi một lớp ưu tư nhàn nhạt, là biết tâm trạng kh ổn định.
Đồng tử của em khẽ xoay, xuyên qua ánh sáng và bóng tối từ cửa sổ xe, cuối cùng bốn mắt nhau cũng hội tụ.
Em gần như ngay lập tức quay đầu lại, hai tay đột nhiên nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối như chú chó lớn bị bắt quả tang trộm chủ, đôi tai vô hình rũ xuống: “Xin lỗi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.