Người Em Kế Khiếm Thính Rất Khiến Người Ta Thương
Chương 6:
Từ xương chân mày ưu việt, đến đường hàm sắc sảo nhưng lại toát lên vài phần mềm mại. Đầu ngón tay lướt trên làn da mịn màng dưới cằm em , vuốt ve m cái như vuốt ve một chú chó con.
lẽ An Nhiên th ngứa nên em khẽ vặn đầu, bị giữ cằm cố định lại.
Em ra dấu tay cho : "Kh vui, tại ?"
Đôi mắt chuyên chú tr thật trong sáng và th thoát, khiến lòng ngứa ngáy. dứt khoát bật loa ngoài ện thoại, tắt tiếng, đặt sang một bên, dập tắt ếu thuốc, rảnh tay ôm l mặt An Nhiên: "Hôn một lát."
"Đúng vậy, lần hợp tác này bà thúc đẩy. Nhưng nhóc nhà họ Tống cam tâm tình nguyện nhượng đất, nhượng lợi, cháu còn gì mà giận? Hay là cháu cố ý gây sự với bà nội? Cháu đừng trách bà nội, bà nội cũng là vì tốt cho cháu. nhóc nhà họ Tống sạch sẽ, gia thế trong sạch. Hợp tác với gia đình chúng ta từ đời này sang đời khác, lại còn cảm tình với cháu."
"Hơn hẳn cặp mẹ con chỉ biết trèo cao kia. Bố cháu là đồ vô dụng, bà cũng sẽ kh để ta gánh vác việc lớn, nhưng cháu thì khác. Cháu chưa quên, mẹ cháu cũng bị vẻ bề ngoài hấp dẫn, đến cuối cùng thì ! Cháu thích kiểu nào thì chơi đùa thôi. Đừng để cả tấm chân tình của ra ngoài, hiểu chưa?"
"Bùi Nhược, cháu th minh, năng lực. Bà nội tin cháu hiểu chuyện, một số ều bà kh cần nói quá rõ ràng."
An Nhiên liên tục mất tập trung, liếc màn hình ện thoại đang sáng. Em định mở miệng nói chuyện, nhưng đúng lúc bị chớp l cơ hội, xâm nhập vào khoang miệng hôn từ trong ra ngoài.
Tiếng nước chụt chụt, em khó khăn lắm mới lùi lại nửa centimet để thở, chỉ vào ện thoại.
"Kh tin chị ? Tập trung một chút."
"Bà nội giận, em."
thờ ơ "Ừm" một tiếng, đuổi theo mút l đôi môi ướt át vừa bị l.i.ế.m của em : "Bà kh giận thì chị giận, em chọn ."
An Nhiên do dự nhíu mày, cuối cùng với khuôn mặt đỏ bừng, chọn cam chịu để hôn: "Đừng giận, chị."
Những giọt nước trong veo lăn dài từ khóe mắt, em đưa tay lên lau bừa. Phần thịt ở đầu ngón tay cọ khiến khóe mắt em ửng đỏ, kh ai phân biệt được những gì dính trên đầu ngón tay là nước mắt sinh lý trong suốt tràn ra, hay là mồ hôi nóng hổi chảy từ trán xuống.
Ngoan c.h.ế.t được.
"Bùi Nhược, Bùi Nhược!" Bà nội nói một hồi lâu, phát hiện bên này kh tiếng động nào nên bất mãn.
bỏ chế độ tắt tiếng, lúc thoát ra khỏi em , cắn một cái vào lưỡi An Nhiên. Kh kìm lực, An Nhiên kh kịp phòng bị, phát ra một tiếng rên rỉ khàn khàn.
Rõ ràng tiếng nói ở đầu dây bên kia im lặng hai giây. Bà nội phản ứng lại, giận tím mặt, lập tức cúp ện thoại.
hoàn toàn kh để tâm, cất ện thoại , đưa tay lau vết son môi dính trên môi An Nhiên, lại sờ sờ thái dương hơi ướt mồ hôi của em : " lại đổ mồ hôi?"
Em ra dấu tay cho : "Chạy, cơm nóng, ngon."
"Hiền thục như vậy ? Ngoan quá dễ bị lừa."
An Nhiên nghiêm túc suy nghĩ một hồi, mới trả lời: "Kh ai lừa. Em kh bình thường, tai bị ếc, kh ai muốn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-em-ke-khiem-thinh-rat-khien-nguoi-ta-thuong/chuong-6.html.]
"Chị muốn."
"Chị, thích, em?"
"Ừ."
"Sẽ luôn? … Xin lỗi."
Em kéo kéo góc áo , tự chuyển chủ đề: "Cơm."
Bốn tầng hộp cơm đầy ắp: Gà rang nước tương ướt đẫm sắc đỏ nâu, bánh bao tôm hấp pha lê với lớp vỏ mỏng bọc nhân tôm trong suốt. Đậu phụ sốt cua được đựng trong bát sứ trắng, cùng tầng đĩa nhỏ dưa chuột trộn. Tầng dưới cùng còn một đĩa c bí đao viên nóng hổi. Trong bát c màu sữa những viên thịt tròn đều, đã th mềm mại và thấm vị.
Tuần này c ty bận rộn, sớm về khuya, bận đến mức ngay cả bữa ăn cũng ăn ít. Phần lớn thời gian đều là một ly cà phê cho xong chuyện.
Lúc này nếm thử những món ăn gia đình tươi ngon, liền gắp mỗi món vài đũa. Cơm trong bát của An Nhiên kh động đến m miếng, ánh mắt luôn lén lút về phía , xoay qua xoay lại theo hướng đũa của .
Đợi đến khi nếm thử hết ba món và một c, cuối cùng cầm bát nhỏ uống hết bát c bí đao viên còn lại. Đặt thìa xuống, cuối cùng cũng chạm ánh mắt chưa kịp rút về của em .
" cứ chị mãi vậy?"
An Nhiên bị phát hiện tâm tư, vành tai đỏ bừng lên nửa chừng, như được nhuộm một lớp phấn mỏng. Hàng mi dài nh chóng cụp xuống, chằm chằm vào những hạt cơm gần như chưa động đến trong bát của , một lúc lâu sau mới khẽ lắc đầu.
Em cúi đầu thấp hơn, nhưng khóe môi lại kh kìm được mà cong lên một chút. Ngay cả vai cũng nhẹ nhàng thả lỏng, kh còn căng thẳng như trước nữa.
Đêm tiệc hôm đó, em luôn mất hồn, ngẩn ngơ. Vốn dĩ đã kh giỏi ăn nói, giờ lại càng im lặng tr càng ưu sầu.
Cuối cùng hôm nay cũng vui vẻ hơn một chút.
"Nếu thích ăn, ngày nào, em cũng nấu mang đến."
"Lúc nấu ăn cũng quay video ?"
"Đăng, buổi tối."
"Lần sau dịp xem em quay."
đứng dậy muốn rót một ly nước ấm. Vừa mới đứng dậy được nửa chừng, cánh tay đã bị An Nhiên nhẹ nhàng kéo lại. Ngón tay em hơi dùng sức, động tác mang theo chút vội vàng khó nhận ra, như thể theo bản năng kh muốn rời .
sững sờ một chút, quay đầu em , chỉ th em ngước mắt lên nhưng kh dám . Ánh mắt em dán chặt vào bàn tay đang nắm l cánh tay .
Ánh mắt An Nhiên mơ hồ, một lúc lâu sau mới rầu rĩ nói: "Lâu kh gặp. nhớ, nhớ. thể, chạm vào em kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.