Người Em Kế Khiếm Thính Rất Khiến Người Ta Thương
Chương 7:
Hàng mi đen dài khẽ run rẩy trong ánh sáng lốm đốm, mang theo chút căng thẳng khó nhận ra.
"Tiền cơm à?" kìm nén sự thương cảm đột ngột dâng lên trong lòng, mở miệng hỏi: "Kh vừa mới hôn ?"
Đôi mắt An Nhiên ướt đẫm, như những viên bi thủy tinh ngâm nước, lộ ra vẻ hoảng loạn pha chút bất lực. Em do dự một lúc gật đầu.
“ tiền đồ , biết đòi phí à.” chạm nhẹ vào yết hầu em .
An Nhiên khẽ “ừm” một tiếng nhẹ từ cổ họng, hơi thở pha lẫn tiếng thở dốc thoát ra, mang theo vài phần khó nhịn đầy kiềm chế.
Em vô thức ngẩng đầu lên, đường cong cổ căng rõ rệt. Yết hầu nhô ra trượt mạnh lên xuống từ từ trở lại vị trí cũ.
tiến thêm một bước, đầu gối chống lên ghế sofa, ép em vào đúng vị trí, ngón tay lướt xuống chậm rãi nán lại trên vùng bụng săn chắc đang căng cứng của trai trẻ khiến toàn thân An Nhiên run rẩy.
Chỉ vài giây sau, đáy mắt em nh chóng đọng lại hơi nước ẩm ướt, hơi thở hỗn loạn kh thành tiếng. Tuy chưa khóc, nhưng hốc mắt đã đỏ bừng, hàng mi khẽ run, rõ ràng đang cố gắng kìm nén.
“Muốn tiếp tục kh?”
An Nhiên đỏ mặt chậm rãi gật đầu, khẽ “ừm” một tiếng gần như kh thể nghe th.
Sự phóng túng ban ngày càng khiến ta th xấu hổ cũng càng khó dứt ra được. ngồi vắt qua An Nhiên, được em ôm chặt vào lòng áp vào lớp cơ mỏng trên em , cảm th như đang tựa vào một lò lửa lớn.
hơi thở gấp. vịn vào vai An Nhiên, chẳng hiểu ra . Em nghe hết từng lời nói, ngây thơ hỏi: “Vừa nh vừa chậm, kh được.”
“Chọn một cái .”
còn chưa kịp trả lời, ện thoại đột nhiên rung lên, màn hình sáng, hiện tên gửi là “Tống Thử Quân”.
An Nhiên nhíu mày, từ từ dừng động tác lại.
“Tin n của , chị kh trả lời ?” Em kìm nén hồi lâu, lại hỏi: “Chị cũng sẽ, chạm vào, ?”
choáng váng, kh hiểu vì em lại dừng động tác. Bị treo lửng lơ giữa chừng, kh lên kh xuống, khó mà thỏa mãn, ôm chặt l cổ em , giục: “An Nhiên, động .”
“Em là An Nhiên, là Tống Thử Quân, tại ?”
Vấn đề “nh, chậm” lúc trước còn chưa được giải quyết. An Nhiên dứt khoát thay đưa ra lựa chọn, em chọn cái sau. chỉ thể vô vọng bám vào gáy em . Sợ để lại vết cào trên An Nhiên, chỉ dùng đầu ngón tay lướt nhẹ trên lưng em , kh dám dùng sức mà cấu.
Ngược lại, An Nhiên kh hài lòng, hốc mắt càng đỏ hơn: “Tại kh được để lại dấu vết? Muốn mà, muốn mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-em-ke-khiem-thinh-rat-khien-nguoi-ta-thuong/chuong-7.html.]
Mơ hồ nghe th An Nhiên thút thít, nói nhỏ: “Ghét, hai , thân mật.”
Th cụp mắt, lơ mơ em , An Nhiên lại lập tức im bặt: “Xin lỗi, kh cố ý đâu.”
“Em sẽ làm tốt, bổn phận. Đừng bỏ em…”
Bà nội giao thêm nhiều việc của tập đoàn vào tay : “Kh cháu nói sẽ kh để hồ ly tinh ảnh hưởng đến c việc ? Chứng minh cho bà xem.”
Bà kh còn để lại cho chút đường lui nào nữa. cũng biết, đây là lời cảnh cáo cuối cùng mà bà dành cho , kể từ khi đối chất với bà về chuyện An Nhiên.
Cường độ c việc dần tăng lên, gần như kh thời gian nghỉ ngơi. Đi sớm về khuya, nhiều lúc ngủ lại thẳng trong phòng dự phòng của c ty.
Khi các dự án của nhà họ Bùi và nhà họ Tống được đẩy mạnh, số lần Tống Thử Quân đến văn phòng của cũng dần nhiều hơn.
An Nhiên đã vài lần đến đưa cơm cho , lần nào em đến, Tống Thử Quân cũng vừa vặn mặt. Hoặc là và ta đang ở trong phòng họp, cùng nhau thảo luận từng mục trên bản đồ quy hoạch khu phức hợp và phương án quản lý vận hành, bảng trắng chật kín những ghi chú chi chít.
Hoặc là ta ngồi đối diện bàn làm việc của , tay trải bảng dự toán dự án, đang cùng kiểm tra từng dòng chi tiết chi phí xây dựng cơ bản và thu hút đầu tư giai đoạn sau.
cúi đầu, Tống Thử Quân ghé sát lại châm thuốc cho . An Nhiên đứng ở cửa, sắc mặt tái nhợt.
Một lần nọ, làm việc đến tận khuya, dựa vào ghế sofa vô tình ngủ . Khi tỉnh dậy, phát hiện trên đang khoác chiếc áo vest màu xám đậm của Tống Thử Quân, vải áo còn vương lại mùi hương tuyết tùng thoang thoảng.
Cửa mở hé. Hai bóng cao ráo đang đối mặt nhau trong hành lang.
Tống Thử Quân thản nhiên mở lời: “ kh hợp với cô .”
ta là một tinh thương trường bẩm sinh, quen với việc kiểm soát nhịp ệu trên bàn đàm phán.
Lúc này, dù kh bàn chuyện dự án, kh nói về lợi ích, tốc độ nói của ta kh nh kh chậm, nhưng lại toát lên sự tự tin kh thể nghi ngờ: “ và Bùi Nhược là kiểu giống nhau, chúng quen biết từ nhỏ, cấp hai, cấp ba đều là bạn học. thể hiểu cô hơn ?”
“Cô chẳng để tâm ều gì, kh thứ gì thật sự lọt vào mắt, vào lòng cô . Cô kéo lên giường là vì cô thích kiểu như . Nhưng nếu kh , cũng sẽ khác thôi. Bà nội của Bùi Nhược sẽ kh chấp nhận , vì chẳng mang lại chút lợi ích nào cho Bùi Nhược, cũng như cho nhà họ Bùi.”
“Bà coi trọng Bùi Nhược, bà sẽ kh cho phép Bùi Nhược vào vết xe đổ của mẹ cô … Vết xe đổ nào, biết kh? Bùi Nhược đã nói với chưa? dựa vào đâu mà nghĩ rằng cô sẽ mãi chọn ? Chỉ là chơi đùa với thôi. Chuyện này trong giới chúng quá đỗi bình thường. khuyên đừng quá đề cao bản thân.”
Cuộc đối đầu giữa hai đàn căng thẳng như dây đàn.
An Nhiên bình tĩnh nói: “Em để chị chơi đùa. Em, cam tâm tình nguyện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.