Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Không Được Chọn

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Như đang một đứa trẻ bướng bỉnh hiểu chuyện.

Giọng mang theo sự trách cứ và thất vọng :“Rõ ràng vì em thôi.

Lệnh Xuyên vì em mà bỏ bao nhiêu, em nỡ tổn thương như thế? chỉ lo em lừa thôi, em hiểu chuyện như ?” mà phát điên.

kịp mở miệng, Chu Thâm bật khẽ.

Âm thanh lớn, vặn cắt ngang màn kịch Tề Đường.

sững , vẻ khó chịu:“Vị tiên sinh ?”Chu Thâm thèm để ý đến cô .

cúi đầu , nhướng mày: “Gia đình em cũng thú vị ghê.

Một lấy danh nghĩa vì em, ép em làm điều em .

Một thì đẩy em lên giàn hỏa, khiến em trong ngoài đều .

còn tưởng mấy thù oán sâu đậm lắm.

”Chu Thâm với vẻ hờ hững cực độ.

khẽ : “Bảo cứ nhất định kéo làm bia đỡ đạn.

”Sắc mặt đổi.

Chu, đây việc nhà chúng .

”Vai Mạnh Lệnh Xuyên vốn đang căng cứng cũng dịu đôi chút.

: “ việc nhà thì phiền bận tâm.

”“, việc nhà.

”Chu Thâm gật đầu.

vốn định lùi một bước, nhanh tay níu lấy.

Giây tiếp theo dán hẳn :“ !”Chu Thâm tặc lưỡi.

nâng tay, dùng khớp ngón tay cọ cọ cằm đầy râu .

nhún vai về phía Mạnh Lệnh Xuyên: “ dính cũng .

”Ánh mắt Mạnh Lệnh Xuyên dán chặt bàn tay đang bám lấy Chu Thâm.

“Hựu Hựu, ngoan nào.

hít sâu một , cố đè nén cơn tức: “Buông , đây.

Chúng chuyện nghiêm túc”Ngưng một nhịp.

“Chỉ hai chúng .

chẳng thèm liếc Mạnh Lệnh Xuyên.

Chỉ nhíu mày, cúi đầu nghi ngờ quần đùi hoa Chu Thâm:“Cái gì cứ đâm cứng cứng thế?”“Mạnh Hựu!”Sắc mặt Mạnh Lệnh Xuyên lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Khóe miệng Chu Thâm cũng giật một cái.

đưa tay nâng cằm , dời ánh mắt chỗ khác, hỏi:“ chém ?”“Gì cơ?” kịp phản ứng.

Chu Thâm giải thích.

từ từ rút từ túi quần bên cạnh một con dao đồ chơi.

Nhựa.

Thậm chí còn dùng hai ngón tay cẩn thận kẹp lấy “chuôi dao” nãy cứ cộm , lắc lắc mặt .

“Đây, chém .

” Giọng Chu Thâm nhàn nhạt, “ đích mài sắc cho em đấy.

”Mặt nghẹn họng nổi lời nào.

“Cái chém ?”“ chứ, thành tâm thì linh.

”Chu Thâm như nhớ gì đó, còn nghiêm túc nhắc nhở : “Giữ gìn chút, đừng làm hỏng.

mượn con bé nhà hàng xóm, nó còn đang đợi mang về chơi đồ hàng nấu ăn đấy.

con dao đồ chơi màu hồng.

ngẩng lên gương mặt nghiêm túc Chu Thâm.

Bỗng nhiên bật cong mắt:“ thôi.

”6.

Cuối cùng thì thật sự chém ai.

“tưng tưng tưng” chạy lên lầu xé nát bức tranh sơn dầu trong phòng Mạnh Lệnh Xuyên.

xông phòng khách đập vỡ cái bình hoa mà ba yêu thích nhất.

Lúc vệ sĩ định cản .

Chu Thâm, nãy giờ như thể chẳng liên quan gì, chắn mặt .

chẳng buồn ngẩng đầu: “Hết giận ?” thở phào một , gật đầu: “Hết .

”“Việc nhà xử lý xong ?”“Ừ.

”“.

” Chu Thâm tự nhiên nắm lấy tay , lúc rời còn quên giơ tay chào đám đang sững sờ phía : “ bọn đây.

liếc thấy ba xuống lầu, sắc mặt đen như than, mà thì nhịn .

Cho đến khi lên chiếc xe mô tô bảo bối Chu Thâm, rời khỏi nhà họ Mạnh một quãng xa.

vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch.

Chu Thâm quát nhỏ “còn loạn tay ném em xuống đấy”.

nhịn : “ với ?”Giọng gió thổi đến méo mó.

Tiếng động cơ gầm rền ngừng.

Chu Thâm đáp.

chắc thấy .

khi định hỏi thì hứng thú mất.

mấp máy môi.

Cuối cùng thu tay , ngoan ngoãn ôm lấy áo .

Xe dừng cửa tiệm.

Chu Thâm vươn chân dài chống xe, giữ thăng bằng, vội xuống.

cũng nhúc nhích.

giục.

Chỉ móc bật lửa trong túi .

Nắp kim loại phát tiếng “tách” rõ ràng.

Chu Thâm nghiêng đầu.

“Đừng hút thuốc.

đột ngột lên tiếng, giọng uể oải: “ ghét mùi thuốc.

khí như đông cứng vài giây.

Chu Thâm khẽ “tặc” một tiếng.

nhét bật lửa và điếu thuốc châm túi.

Động tác mang theo sự bực bội nên lời.

vô thức siết lấy vạt áo .

Thầm nghĩ chắc Chu Thâm cũng thấy phiền .

phiền toái.

quăng , ai cũng chẳng nhận.

nhịn , cay độc thì thầm.

Phiền thì phiền.

Ai bảo tới đón .

Ai bảo đưa cho cái thẻ hội viên tháng đó.

Ai bảo“ đập đồ thì .

”Giọng Chu Thâm vẫn bình thản như cũ.

“Để mặc cái quần túi sâu hơn.

Móc thêm vài món , còn bán ít tiền.

”Cái cảm xúc lộn xộn lúc lập tức câu bông lơn quét sạch.

mơ hồ đoán sự bực dọc ban nãy Chu Thâm.

ngoài dự đoán.

“Cái bình đó chắc cũng đáng tiền hả? thấy ba suýt ngất.

”“Chắc cỡ trăm ngàn?” nhớ , quá chắc chắn, “ chung đắt, Mạnh Lệnh Xuyên mua ở buổi đấu giá mang về làm ba vui.

”Chu Thâm đang ngáp cũng khựng .

im lặng một lúc.

Nghiến răng nghiến lợi:“…Đồ phá .

bật ha hả.

Chu Thâm khẽ nhếch môi.

Đợi đủ, mới chậm rãi mở miệng: “Vui ?” xoa xoa quai hàm đau, trả lời.

“Vui thì xuống xe , em còn tính đây qua đêm ?” im lặng.

ý gì đây?”Chu Thâm nghiêng đầu , ánh mắt ngạc nhiên: “Thật sự ngủ ?” ngượng ngùng gãi mũi, lẩm bẩm:“ , tê chân .

”Chu Thâm rõ: “Gì cơ?”“ tê chân !”“…”Chu Thâm thở dài nhận mệnh.

thêm gì, chỉ vươn chân dài bước xuống mô tô.

Ngắn gọn: “Xuống.

tủm tỉm: “Thế thì cho lắm”Hai chữ “cho lắm” còn kịp thốt .

Chu Thâm cúi .

Một tay luồn qua gối , tay vòng qua lưng.

Nhẹ nhàng nhấc bổng khỏi xe.

Y như bế một con mèo con.

chuyện xảy quá nhanh.

Lúc kịp phản ứng thì chân chạm đất.

chạm lập tức mềm nhũn.

Chu Thâm nhanh tay túm lấy cổ áo .

Khẽ nhíu mày: “Lớn tướng còn vững.

công chúa bế lãng mạn nào cả.

Cũng chẳng cái đỡ đầy dịu dàng nào.

Tới lượt nghiến răng: “Chu Thâm!” gỗ đá!Chu Thâm ừ một tiếng: “ , xoa bóp cho.

thì đáng tin.

tay nghề massage thì khỏi bàn.

Lòng bàn tay khô ráo ấm áp đặt lên bắp chân đang mỏi nhừ.

Mỗi ấn xuống như thể thể gỡ rối nhức mỏi tắc nghẽn trong gân cốt.

Ánh đèn vàng dịu rọi lên gương mặt nghiêng chăm chú .

Khiến những góc cạnh cứng rắn thường ngày cũng trở nên dịu dàng.

mới phát hiện lông mày Chu Thâm thật .

Đậm, sắc sảo.

Mang theo nét cứng cỏi thành lời.

Lúc cúi đầu, sống mày cao che khuất ánh sáng.

Đổ xuống vùng hốc mắt một bóng tối dày đặc.

nghiêng đầu ngắm , bỗng mở miệng:“ chúng thử xem?”Chu Thâm đổi sắc mặt.

tay“Ai da! Buông tay buông tay! Đau chết mất!”7.

Chu Thâm hình như giận .

khi câu đó.

giận vì cái gì.

Ngay cả hiểu nhầm làm nghề đặc biệt, còn vẻ bảo đòi bao một đêm.

Thậm chí suốt thời gian đó cứ liên tục gây phiền phức cho .

Chu Thâm cũng từng như .

Liền mấy ngày thấy bóng.

Gửi tin cũng như đá ném xuống biển.

cũng giận.

nhiều hơn ấm ức chẳng rõ từ .

Trong cơn bực, thẳng tay chặn luôn.

đó dọn ít đồ chạy sang thành phố bên cạnh.

Học trò năm xưa giúp đỡ khởi nghiệp ở thành phố khi nghiệp.

Giờ cũng xem như chút thành tựu.

đến giúp một tay, tiện thể đổi gió cho khuây khỏa.

Chẳng bao lâu .

đó mời tham dự một buổi tiệc từ thiện.

vui vẻ đồng ý.

ngờ gặp nhà họ Mạnh tại bữa tiệc.

Mạnh Lệnh Xuyên và Tề Đường theo sát lưng ba .

Còn mời thì bỏ mặc một bên, tươi bước đến chào hỏi.

chuyện mà ánh mắt cứ thỉnh thoảng liếc về phía .

Lúc đó mới bừng tỉnh.

Hóa chẳng qua chỉ tấm vé thông hành giúp tiếp cận nhà họ Mạnh.

Bảo giờ nhờ vả những chuyện chẳng to tát gì.

đầu tiên nhận Mạnh Lệnh Xuyên.

liếc quanh một vòng.

thấy thấy.

Mày Mạnh Lệnh Xuyên nhíu , ánh mắt phức tạp rơi .

Tề Đường vốn đang chuyện nhỏ với .

theo ánh mắt , trong mắt thoáng hiện lên một tia ngạc nhiên.

bàn tay đang khoác tay siết chặt hơn.

Như đang âm thầm tuyên bố chủ quyền.

thấy chán nên dời mắt .

Thẫn thờ đĩa bánh ngọt mặt.

Niềm vui lúc nhận lời mời cứ như thủy triều rút sạch.

hẳn giận.

Thậm chí còn chút ác ý xem vẻ mặt sẽ khi đoạn tuyệt với nhà họ Mạnh.

Chỉ tránh khỏi một chút buồn bã.

từng khen ngợi thật thà, sẽ tương lai.

Cuối cùng cũng phản bội .

“Đây đây bà trúng ?”Một giọng uy nghiêm xen lẫn giễu cợt vang lên.

Ba bước tới, trong mắt sự khinh thường gần như thành hình.

“Ánh mắt tệ đến , trách gì dạy mày cũng thứ vô dụng.

”Câu như châm ngòi cho bộ cảm xúc bùng nổ.

“Ông xứng nhắc đến dì !”Cơ thể run lên vì giận dữ tột độ.

ông chằm chằm, mắt đỏ hoe:“Một kẻ giết thì tư cách gì phán xét bà chứ!” .

vẫn còn giận.

Giận những từng liên hệ với dì, cuối cùng đều phản bội bà.

“Hựu Hựu!”Mạnh Lệnh Xuyên định cắt lời , ba ngăn .

Mặt ông tối sầm: “Để nó ! Bao nhiêu năm qua tao nuôi nấng nó, tao trong mắt con súc sinh tao cái thá gì!”“ ?”Giọng khản đặc: “Ông chẳng thấy mất mặt ? Ông cho rằng cả nhà họ Mạnh chỉ ông giỏi.

Nên khi vứt bỏ con ruột, ông nhận nuôi một thằng bé phù hợp với kỳ vọng ông.

Cho nó mang họ Mạnh, cho nó làm kế nhiệm ông.

Mạnh Hạn Hải, ông quên , đứa con gái hổ đó vẫn mang dòng máu ông đấy.

Hóa ngay cả ông cũng thấy huyết thống thật đáng hổ, nên mới thế bằng khác.

”Đồng tử Mạnh Hạn Hải co rút.

Gương mặt luôn mang vẻ uy nghiêm cuối cùng cũng nứt vỡ.

bật : “ mà, một chẳng liên lạc gì từ lâu đột nhiên tìm nhờ giúp đỡ, thì thế.

, ép chết em gái ruột vẫn đủ, giờ ép”Gân xanh bên thái dương Mạnh Hạn Hải nổi lên.

Ông vung tay.

ai đó cản giữa chừng.

Cùng lúc đó, bên tai vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.

“Đủ , vẫn đang ở ngoài đấy.

8.

mặc chiếc quần đùi hoa quen thuộc.

Chu Thâm trong buổi tiệc diện bộ vest đen .

Cúc áo sơ mi cùng cởi hai nút.

thắt cà vạt.

Râu cạo sạch sẽ.

Lộ đường nét xương hàm cứng rắn.

Tóc tai cũng chải chuốt kỹ lưỡng.

Diện mạo xa lạ.

mở miệng giọng điệu quen thuộc đầy ghét bỏ:“Tự khơi vết thương cho khác xem, cảm thấy đau ?” ngẩng đầu Chu Thâm.

Tim như ai đó đánh mạnh một cái.

Sống mũi cay xè.

vẫn cứng cổ đáp:“ ông ép !”Chu Thâm tặc lưỡi, đưa tay ấn mạnh xuống đầu .

“Chủ tịch Mạnh,” , “tuy chỗ khuất, tiếp tục gây chuyện thì mất mặt vẫn ngài.

”Sắc mặt Mạnh Hạn Hải khựng .

ông lợi dụng góc khuất ít để chuyện.

Nên mới hạ giọng khi mở miệng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...