Người Không Được Chọn
Người anh nuôi mà tôi đã thầm yêu suốt bao năm lại một lần nữa đề nghị giới thiệu đối tượng cho tôi.
Tôi thờ ơ gật đầu.
Sau đó thản nhiên nói ra tiêu chuẩn chọn bạn trai của mình:“Em thích người để râu quai nón.
”“Thân hình phải rắn chắc, tốt nhất là cơ ngực thật to.
”“À đúng rồi, có khi anh ta còn thích mặc quần đùi hoa nữa ấy”Tiếng dao chạm nhẹ vào đĩa sứ vang lên khẽ khàng.
“Mạnh Hựu.
”Mạnh Lệnh Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt anh bình thản mà như nhìn thấu mọi chuyện.
“Em thấy như vậy thú vị lắm sao?”Nếu là trước đây.
Tôi chắc chắn sẽ nhân cơ hội cố ý châm chọc.
Hoặc cãi vã ầm ĩ một trận.
Nhưng lần này tôi nhìn sang Tề Đường đang ngồi cạnh Mạnh Lệnh Xuyên.
Vị trí vốn dĩ thuộc về tôi.
Cúi đầu, lười biếng xới mấy miếng cơm, buột miệng phụ họa:“Ừ, đúng là chẳng thú vị gì.
”Mạnh Lệnh Xuyên theo bản năng nhíu mày.
Còn ba tôi thì sắc mặt dịu lại.
Ông có hàm ý mà nói:“Đã biết sai thì nhân lúc hôm nay mọi người đều có mặt, con bày tỏ thái độ đi, đừng có suốt ngày gây chuyện làm mất mặt cha.
”“Đúng đó Hựu Hựu.
Chưa có bình luận nào.