Người Lớn Ai Mà Chọn, Lấy Hết
Ta vốn là một dược nông tham tiền bình thường đến không thể bình thường hơn.
Cái Dược Cốc này của ta ấy mà, chính là nơi các vị tu sĩ thi nhau “ngã kiếm” từ trên trời xuống.
Sau khi bọn họ hạ cánh, ta sẽ tốt bụng giúp họ trị thương, rồi sau đó mới hỏi đến chuyện bồi thường.
Kẻ nào rơi xuống mà ch ết thẳng cẳng thì ta đành lục tìm túi Càn Khôn xem như phí dọn dẹp; kẻ nào còn sống mà không chịu trả tiền, đòn gánh của ta đây sẽ dạy họ đạo lý làm người.
Một ngày nọ, ta tiện tay nhặt được hai vị tu sĩ cùng rơi xuống một lúc. Một vị áo trắng như tuyết, dung mạo kinh diễm tựa thiên nhân, nhưng đã hôn mê bất tỉnh. Nhìn vào cái mặt đẹp đến thoát tục kia, ta quyết định chữa khỏi cho hắn, còn về tiền bồi thường, cứ để hắn sau này nói lời hay ý đẹp với ta là đủ.
Vị còn lại là một kiếm tu, trông qua là biết hạng nghèo rớt mồng tơi không trả nổi một cắc. Ta định bụng cứ thế kéo hắn ra ngoài vứt đi cho rảnh nợ.
Nào ngờ, vị kiếm tu kia bỗng túm chặt lấy ống tay áo của ta: "Vị này... nơi đây còn thiếu chân chạy vặt không?".
Chưa có bình luận nào.