Người Nghèo Dễ Mang Tội
Ngày Tần Mạn Thù làm mất dây chuyền, câu đầu tiên cô ta hỏi chính là tôi.
“Khương Lê, tối qua mấy giờ cậu về ký túc?”
Tôi vừa đi làm thêm ở bếp sau căn tin về, cổ tay áo vẫn còn dính mùi dầu mỡ không giặt sạch được, trong túi đựng tám mươi tệ tiền công vừa nhận hôm nay. Nghe vậy, tôi ngẩng đầu lên, phát hiện cả ba người trong phòng đều đang nhìn mình.
Tần Mạn Thù ngồi ở chỗ của cô ta, hốc mắt đỏ hoe, trong tay ôm một chiếc hộp trang sức nhung màu xanh đậm.
Chiếc hộp trống không.
Tôi từng thấy chiếc hộp đó.
Trước buổi tiệc của học viện tuần trước, cô ta đeo sợi dây chuyền kim cương bên trong lên cổ, đứng trước gương chụp hơn hai mươi bức ảnh, còn cố ý gửi vào nhóm ký túc để nhắc chúng tôi.
【Quà trưởng thành mẹ tớ tặng, một trăm mười tám vạn, bản giới hạn toàn cầu, không ai được động linh tinh.】
Lúc đó tôi đang đứng ở cửa sau căn tin chờ xếp ca làm thêm, chỉ trả lời một câu: “Đã rõ.”
Bây giờ, cô ta đẩy chiếc hộp rỗng ra mép bàn, giọng nghẹn lại như bị ai bóp cổ.
“Dây chuyền biến mất rồi.”
Tôi đặt túi vải xuống.
“Vậy cậu kiểm tra camera chưa?”
Cô ta không tiếp lời tôi, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
“Tớ hỏi cậu tối qua mấy giờ về.”
Tưởng Tư Nam ngồi bên cạnh cô ta, ngón tay đặt lên vai Tần Mạn Thù, không nhìn tôi.
Đào Tuệ cúi đầu, lật sách sột soạt, lật mãi mà chẳng đọc được thêm dòng nào.
Tôi đứng ở cửa, ánh đèn ký túc chiếu xuống đỉnh đầu, mép đôi giày vải dưới chân còn dính vệt nước trên sàn căn tin.
“Khoảng mười một giờ bốn mươi.”
Nước mắt Tần Mạn Thù lập tức rơi xuống.
Chưa có bình luận nào.