Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 112: Nửa Hồn Thương Đau - 2
- Hai .. hai đang nói về Chấn Kiệt ? Kh phải.. kh phải ấy đang c tác ? Hỏa táng ai chứ?
Trịnh Việt Cường và Trần Triệu Thu cùng đồng loạt quay đầu. Họ kh nghĩ cô lại ra đây nên đã kh chú ý lời nói.
Trịnh Việt Cường vội vàng đứng lên và chạy đến cạnh cô. Hắn biết cho dù hắn cố nói dối thì cô vẫn có thể tìm kiếm th tin bằng ện thoại.
- Lệ Na, bình tĩnh nghe nói. – Hắn đặt tay lên hai vai cô, hạ giọng.
- Vâng.
- Chấn Kiệt cùng ba em. Chiếc xe do cậu ấy cầm lái đã mất lái và t vào dải phân cách.. cậu ấy.. cậu ấy đã qua đời rồi.
Đôi mắt của Khương Lệ Na lại ngập nước, đôi chân lảo đảo, đứng kh vững rồi chỉ trong chốc lát, cô đã khuỵu xuống. Đôi môi cô mấp máy nhưng mãi kh phát ra được âm th nào vì có cái gì đó đang cuồn cuộn dâng lên, bóp nghẹn trái tim và lồng ngực của cô. Bàn tay nhỏ bé liên tục đấm mạnh vào ngực.
- Lệ Na, đừng như vậy, xin em..
Trịnh Việt Cường đau nỗi đau của người hắn yêu nên nước mắt cũng đã tuôn rơi. Hắn choàng tay ôm chặt cô vào lòng, bàn tay liên tục vỗ về trên tấm lưng gầy tưởng chừng như chỉ còn da và xương.
- A.. a.. a.. a..
Tiếng kêu xé lòng của Khương Lệ Na như xé tan màn đêm tĩnh lặng. Cuộc đời cô chưa bao giờ trải qua nỗi đau lớn như thế này, ngay cả khi rời xa Hà Chấn Đ thì cô vẫn kh đau đến mức muốn chết như vậy.
Chàng trai ấm áp của cô vì nỡ bỏ cô lại mà về nơi xa xăm ấy. Cho dẫu kh thể đồng hành trong ân nghĩa vợ chồng thì cô vẫn muốn cùng sống dưới ánh mặt trời và biết rằng vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an.
- Lệ Na, Lệ Na. – Trịnh Việt Cường hốt hoảng lay gọi cô khi cảm nhận được cô mềm nhũn trong vòng tay mình.
Hắn biết nỗi đau này quá lớn, cha và vị hôn phu lại qua đời cùng một lúc, hỏi ai mà chịu đựng được chứ? Cô gái đáng thương của hắn phải vượt qua như thế nào đây?
- Phải đưa cô ấy về bệnh viện lại thôi, cô ấy sốt tiếp rồi.
Dứt lời, Trịnh Việt Cường bế Khương Lệ Na lên và nh chân tiến về phía bệnh viện. Hắn e rằng sau chuyện này, cô chỉ còn là bộ xương héo hon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-112-nua-hon-thuong-dau-2.html.]
Trần Triệu Thu thở dài, nhìn theo hai người họ cho đến khi khuất hẳn rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Thành phố hôm nay thật là buồn.
Đêm dài lặng lẽ trôi và rồi ngày lại đến, tiếp đó lại đến đêm và khi buổi sáng ngày kế tiếp đến cũng là lúc linh cữu của Khương Đức Sương được di chuyển đến nhà hỏa táng.
Những người đến tiễn đưa về nơi an nghỉ cuối cùng đều chú ý đến vị phó tổng của tập đoàn Trịnh Bối và tên trợ lý thân cận của tổng giám đốc tập đoàn Hoa Vinh.
Tuy kh phải bà con, họ hàng thân thích gì với người đã khuất nhưng hai người đàn này lại đứng ra lo lắng chu toàn cho tang lễ bởi dòng họ của Khương Đức Sương đều là những người sinh sống ở quê, họ chẳng biết phải làm gì vì những dịch vụ trên thành phố đối với họ mà nói khá xa lạ.
Qua hai đêm thức trắng, hai mắt Trịnh Việt Cường trũng sâu, thâm quầng, vẻ đẹp trai đã nhiều phần giảm sút. Tuy biết Trịnh Việt Hùng đang rất giận vì mình bỏ bê c ty suốt mấy ngày nhưng hắn đành giả vờ kh biết, kh gọi ện cho , đợi khi mọi việc xong xuôi, hắn sẽ đến gặp và xin tha lỗi.
Ba hắn tài giỏi, cáng đáng thêm việc của hắn trong vài ngày thì cũng kh phải là kh thể. Bây giờ, Khương Lệ Na cần hắn hơn.
- Em tỉnh rồi. Hôm nay, đã đưa ba em đến đài hóa thân hoàn vũ. Mọi việc đã xong. Tro cốt của sẽ được trao trả vào ngày mai. – Trịnh Việt Cường nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Khương Lệ Na, nắm lấy bàn tay gầy của cô và nói.
- Cảm ơn . – Cô khép mắt, để hai hàng lệ chảy dài xuống gối.
Tấm thân của cô bây giờ kh còn sức để ngồi dậy, nói gì đến việc bước . Cô hận bản thân mình quá yếu ớt. Cô hận bản thân lúc đó đã có chút oán trách Hà Chấn Kiệt vì kh liên lạc được với .
Lời chia tay chưa nói, cô vẫn là hôn thê của nhưng lại kh thể nhìn thấy mặt lần sau cuối. D phận kh còn quan trọng nữa, cô chỉ biết rằng trong tim cô có và giờ đây, đã mang nửa linh hồn cô mất.
- Việt Cường, em muốn ăn cháo, muốn uống sữa và ăn yến. – Cô mở mắt ra lần nữa và nói như thể cầu xin.
- Được, mua cho em ngay đây.
Dứt lời, Trịnh Việt Cường liền bu tay Khương Lệ Na ra và chạy vụt . Cô mệt mỏi nhìn theo bóng lưng hắn. Ân tình lần này của hắn, cô sẽ ghi khắc trong tim. Cô cũng nhận ra vẻ hốc hác phờ phạc trên mặt hắn và nhận ra hắn đã gầy nhiều.
Cô kh có cảm giác đói, chẳng thèm ăn uống gì nhưng cô biết nếu kh cố vực dậy bản thân thì ngay cả cơ hội đến tiễn Hà Chấn Kiệt lần cuối cũng vụt mất.
- Chấn Kiệt, Hà Chấn Kiệt, ơi.. ba ơi..
Bên ngoài, ánh chiều tím thẫm đã nhuộm buồn khắp khuôn viên bệnh viện. Cánh nhạn lạc bầy đang nương theo gió tìm về nơi trú ẩn. Cánh nhạn ấy còn có cơ hội gặp lại bạn tình nhưng còn cô thì đã vĩnh viễn mất người đàn mà cô thật lòng muốn ở cạnh bên đến hết đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.