Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 113: Mưa Lạnh - 1
Cuối cùng thì ngày đưa tiễn Hà Chấn Kiệt về nơi an nghỉ cuối cùng cũng đến. Từ đêm qua, trời đã đổ mưa và kéo dài dai dẳng đến tận sáng vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.
Suốt một đêm trường, Khương Lệ Na kh hề chợp mắt. Những hình ảnh về vụ tai nạn thương tâm trên mạng khiến cô ám ảnh khôn nguôi, trái tim như bị băm vằm thành nhiều mảnh khi nghĩ đến những vết thương nặng nề trên cơ thể của hai người đàn mà cô hết lòng yêu thương.
- Việt Cường, Việt Cường.. - Khương Lệ Na lay gọi người đàn đang ngủ thiếp cạnh giường mình.
Cô hiểu Trịnh Việt Cường đã rất mệt khi phải liên tục túc trực, lo chu toàn cho tang lễ của ba cô và chăm sóc cho cô. Thế nhưng, lần này, cô phải làm phiền hắn tiếp.
Cô muốn đến gặp Hà Chấn Kiệt lần cuối, muốn thắp cho nén nhang và muốn nói lời xin lỗi với . Có lẽ vào giây phút cận kề tử thần, đã rất muốn nhìn thấy cô.
- Ừ, em muốn uống nước hay vệ sinh? – Trịnh Việt Cường ngồi dậy, dụi mắt mấy cái và hỏi.
- đưa em đến lễ tang của Chấn Kiệt , cầu xin .
Vầng trán Trịnh Việt Cường nhíu lại hồi lâu mới từ từ giãn ra. Hắn biết hôm nay, chính xác là sáu giờ sáng sẽ là lễ di quan của Hà Chấn Kiệt. Hắn hiểu cảm giác và mong muốn của Khương Lệ Na lúc này. Hà Chấn Kiệt là hôn phu của cô, kh phải là bạn bè hay chỉ là một người từng quen biết.
- Được, để nhúng khăn cho em lau mặt rồi đưa em .
Dứt lời, hắn liền đứng lên, lấy chiếc khăn mềm vào phòng tắm, nhúng nước ấm, vắt khô rồi trở ra, cẩn thận lau mặt cho cô. Mấy hôm nay, nhờ cô chịu ăn chịu uống nên cơ thể mới có sức sống trở lại, nếu kh, e rằng ngay cả đến chuyện cất mép nói chuyện cũng kh thể.
- Cứ tựa vào mà , đừng ngại, kh cần giữ khoảng cách với đâu.
Trịnh Việt Cường cẩn thận đỡ Khương Lệ Na ra khỏi giường và dìu cô bước . Cô đang rất yếu và rất có thể khi đến đó, cô sẽ lại khóc và ngất tiếp nhưng nếu hắn kh làm theo nguyện vọng của cô, hắn sợ cô sẽ hối tiếc và tự trách suốt quãng đời còn lại.
Lúc Trịnh Việt Cường đưa Khương Lệ Na đến nơi thì chiếc quan tài của Hà Chấn Kiệt đã được khiêng ra đến cổng nhà tang lễ. Kh khí ảm đạm tang thương bao trùm dù rằng có sự hiện diện của rất đ người.
Ai cũng biết Khương Đức Sương là nạn nhân cùng Hà Chấn Kiệt nên khi kh thấy Khương Lệ Na xuất hiện ở tang lễ của , họ kh lấy gì làm ngạc nhiên vì biết cô đang phải chịu tang cha.
Thế nhưng, vào giây phút này, thấy cô xuất hiện với bộ dạng tiều tụy bên cạnh phó tổng giám đốc của tập đoàn Trịnh Bối thì những tiếng xì xầm, bàn tán bắt đầu cất lên.
- Đừng cho nó đến gần Chấn Kiệt. – Hoàng Thi Vịnh lành lùng cất tiếng ra lệnh cho dàn vệ sĩ.
Khương Lệ Na chết sững khi nghe bà nói. Cô nhận ra ánh mắt bà đang chứ đầy hận thù dành cho mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-113-mua-l-1.html.]
Đám vệ sĩ mặc đồ vest đen nh chóng làm theo lời bà chủ của họ, dàn thành một hàng thẳng, ngăn bước chân cô gái đáng thương, kh cho tiếp cận cỗ quan tài.
Còn Hà Chấn Đ, dù rất đau lòng khi thấy cảnh này nhưng hiện tại, kh thể đứng ra bênh vực cô, ều đó kh khác gì đang chống đối mẹ mình giữa đám đ. Đau thương mà bà đang gánh chịu đã quá lớn rồi.
- Mẹ.. con xin mẹ, xin mẹ cho con đến gần Chấn Kiệt lần cuối.. - Khương Lệ Na khóc lóc, quỳ gối xuống cầu xin.
- Khương Lệ Na, hối hận vì đã chấp nhận cô làm con dâu mình. Nếu như kh dính dáng đến cô, Chấn Kiệt của đã kh chết. Hãy mang theo sự xui xẻo đó và tránh xa gia ̀nh ra.
Dứt lời, bà liền giục quản gia dìu mình về phía chiếc ô tô đang đợi sẵn.
Mọi người xung qu đều đưa đôi mắt ái ngại nhìn Khương Lệ Na và lắc đầu. Khương Đức Sương tử nạn cùng Hà Chấn Kiệt nên Hoàng Thi Vịnh liền đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cha con . Bà cho rằng nếu kh cùng Khương Đức Sương thì Hà Chấn Kiệt đã kh gặp nạn.
Chuyện trong quá khứ giữa cô và Hà Chấn Đ, bà đã cố lãng quên vì quá yêu thương con trai út. Thế nhưng, mất mát lần này khiến bà kh thể kh hận ghét cô.
- Chấn Đ, làm ơn, xin .. xin cho em được đến gần ấy..
Khương Lệ Na quay sang Hà Chấn Đ, thảm thiết van xin nhưng chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng. kh đáp lời, lẳng lặng ôm lấy di ảnh của em trai rồi cất bước, lướt qua cô.
Trần Triệu Thu cắn chặt môi, liếc nhìn cô gái đang quỳ gối trên vũng nước đọng rồi vội vàng theo sau che dù cho sếp.
Chiếc quan tài bằng gỗ đắt tiền chầm chậm lướt qua cô dưới sự bảo vệ của những người đàn cao lớn.
- Chấn Kiệt.. Chấn Kiệt.. - Cô chống tay, cố sức đứng dậy và lao đến chiếc quan tài.
Nhưng dẫu cô có cố gắng thế nào thì cũng kh thể chạm vào linh cữu của . Bàn tay mong m nhỏ bé đã trắng nhợt vì ngấm nước và lạnh liên tục với tới phía trước nhưng thứ cô có thể chạm vào chỉ là khoảng kh và những hạt mưa trắng xóa vô tình đang rơi như trút nước.
- Lệ Na, Lệ Na, đừng như vậy..
Tuy Trịnh Việt Cường nói lời khuyên nhủ nhưng hắn cũng kh đành lòng ngăn cản cô, chỉ có thể cố gắng giữ cho cô khỏi ngã.
Chiếc ô trên tay hắn đã rơi tự bao giờ, chiếc áo sơ mi trắng nh chóng ướt đẫm, dính sát vào cơ thể đến mức có thể thấy thấp thoáng làn da người đàn ẩn hiện bên trong.
Cảnh tượng này khiến cho nhiều người kh cầm được nước mắt, nửa khóc thương cho Hà Chấn Kiệt, nửa thương xót cho người con gái suýt trở thành vợ của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.