Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 119: Cơn Mưa Chiều Muộn - 1

Chương trước Chương sau

Khi bình minh đến cũng là lúc Khương Lệ Na rời khỏi nhà, đến c ty Kim Thế. Sáng nay, cô ̣nh tự mình đến nghĩa trang nhưng khi nhận được cuộc gọi từ Lục Mỹ, cô phải đổi hướng.

Cô biết bản thân kh thể trốn tránh mãi được. Cô phải có trách nhiệm với những gì ba cô gây ra. C ty Kim Thế là c ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên và ba cô là người duy nhất đứng tên trên giấy phép kinh do, kh có cổ đ gì cả.

Kh khí nặng nề bao trùm phòng họp. Khương Lệ Na im lặng lắng nghe các bộ phận báo cáo tình hình hiện tại của c ty.

Ngay khi th tin phó tổng giám đốc của Hoa Vinh qua đời được đăng tải rầm rộ trên các bài báo ện tử thì các ngân hàng cũng đồng loạt trở mặt với Kim Thế, gởi văn bản yêu cầu th toán nợ quá hạn, đồng thời th báo rằng vào đầu tuần sau, họ sẽ kiện ra tòa.

- Các đơn hàng vẫn đang sản xuất dở dang và các đối tác đang hối. Họ nói nếu kh giao hàng đúng hẹn thì sẽ hủy hợp đồng và yêu cầu bồi thường. – Giám đốc kinh do lên tiếng.

- Những nơi chúng ta nhập nguyên vật liệu cũng đang hối thúc th toán c nợ. – Lục Mỹ thở dài.

- Đã có một số c ty ngấp nghé hỏi mua Kim Thế.

Tiếp đó, lại có mấy người nữa lên tiếng, nào là tiền lương nhân viên tháng này chưa trả, nào là tiền thuế còn nợ.. nhưng Khương Lệ Na chẳng thể nghe hết bởi đầu cô đang rất đau và quay cuồng trong những suy nghĩ tiêu cực hỗn loạn.

Cô biết bản thân khó mà lật ngược tình thế nếu kh có Hà Chấn Kiệt bên cạnh. Cô biết mình kh có tài trong việc kinh do lớn, có chăng chỉ có thể mở một cửa hàng thời trang nhỏ. Cô biết, cô kh phải thiên tài.

Nếu bán Kim Thế cho ai đó hoặc để cho ngân hàng phát mãi tài sản thì những khoản nợ khổng lồ vẫn sẽ kh được th toán hết, quan trọng là còn tiền lương nhân viên.

- Được rồi, ghi nhận các ý kiến của mọi người. sẽ.. đưa ra quyết ̣nh sau vài ngày nữa. – Khương Lệ Na siết chặt cây bút trong tay và nói.

Kh ai bảo ai, mọi người lần lượt đứng dậy và rời . Lúc chỉ còn lại mình và Lục Mỹ, Khương Lệ Na mới lộ ra vẻ yếu đuối, gục đầu xuồng bàn và khóc. Nhìn đôi vai gầy của cô gái khẽ run lên, Lục Mỹ chẳng biết làm gì hơn ngoài việc đặt tay lên lưng Khương Lệ Na mà vỗ về.

Rời khỏi c ty, Khương Lệ Na bước ̣nh trên đường. Cô tự hỏi những người lâm vào cảnh phá sản phải chăng cũng có cảm giác như cô bây giờ? Tuyệt vọng và chỉ nhìn thấy một màu đen.

Cô đã hơn một lần muốn lao thẳng ra đường, nắm lấy tay tử thần nhưng một thế lực vô hình nào đó đã ngăn cô lại, nhắc cô nên nhớ và đừng phụ lòng những người đã sinh ra cô, yêu thương cô.

Khi ánh mặt trời đang rơi dần xuống những tòa cao ốc cũng là lúc Khương Lệ Na mang tro cốt của ba mình đến nghĩa trang và liên hệ với bên làm mộ để họ giúp cô hoàn thành c đoạn sau cùng. Cô thầm cảm ơn Trịnh Việt Cường đã giúp cô lo chu toàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-119-con-mua-chieu-muon-1.html.]

Nhìn gương mặt của ba và mẹ trên hai tấm bia mộ, lòng cô được xoa dịu phần nào, tự an ủi mình có lẽ họ đã gặp nhau, họ kh cô đơn nữa.

Sau khi thắp hương xong, cô mới hướng ánh mắt sang khu mộ gần bên cạnh. Bước chân cô chậm rãi đổi hướng, tiến đến cạnh ngôi mộ mới to, trên tấm bia là gương mặt của người đàn mà cô ngỡ sẽ cùng mình chung chăn gối đến hết cuộc đời. Gương mặt vốn được cô ví von như ánh dương ban mai giờ đây nhìn thê lương, rầu rĩ quá.

- Chấn Kiệt, em đến thăm đây, ơi..

Bàn tay gầy đến mức gần như trơ xương của cô run rẩy chạm vào gương mặt trên tấm bia mộ, nước mắt thánh thót rơi xuống ngày một nhiều và rồi.. cô khóc như đê vỡ.

Nhớ thương, hối hận, nuối tiếc liên tục lấn át cô, khiến trái tim đớn đau như bị ai dùng d.a.o cứa ngang, cứa dọc. Nếu có thể, cô ước đất nơi này nứt ra, cho cô rơi xuống cùng , cùng nắm tay đến hoàng tuyền hay thiên đường đều được.

- ơi, hết đau chưa? hết đau rồi đúng kh? Nhưng em đau.. em đau quá..

Tay cô trượt xuống và rồi toàn thân cô ngã quỵ. Cô kh muốn đứng lên nữa, cô muốn nằm lại đây, ôm lấy mộ , an ủi và sưởi ấm cho như đã từng an ủi và sưởi ấm cho cô.

Nắng tắt hoàn toàn và những đám mây đen lớn dần kéo đến, che phủ cả thành phố. Khu nghĩa trang đột ngột tối sầm, tiếng sét rền vang, những tia chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời và rồi cơn mưa ào ạt trút xuống.

Từng cơn gió mạnh tạt ngang, tạt dọc, hắt nước mưa vào khu mộ của nhà họ Hà nên dù bên trên có mái che thì Khương Lệ Na vẫn bị ướt. Cô kh cảm thấy lạnh bên ngoài mà chỉ cảm thấy tê tái trong lòng. Đôi mắt cô từ từ khép lại, muốn bu xuôi.

Cảnh tượng đau lòng này đã lọt vào mắt Hà Chấn Đ khi vừa đặt chân đến. Ban nãy, sau khi tan làm, như bao buổi chiều trước đó, lái xe đến đây để thắp cho em trai vài nén nhang, mong sưởi ấm linh hồn người đã khuất.

kh ngờ trời đang nắng bỗng đột ngột chuyển mưa ngay lúc vừa đến trước cổng nghĩa trang. càng kh ngờ rằng Khương Lệ Na đang ở đây.

tiến đến gần cô hơn. Mặc dù rất nhẹ và tiếng mưa, tiếng gió rít đang rất lớn nhưng Khương Lệ Na vẫn phát hiện ra có người vừa dừng lại cạnh mình. Cô chật vật ngồi dậy, đưa đôi mắt mỏi mệt, sưng húp nhìn lên người đàn đang che ô, lịch lãm trong bộ vest tối màu.

- Chấn Đ, em đã yêu Chấn Kiệt, quá khứ, hiện tại và tương lai, bóng dáng ấy vẫn sẽ ở trong tim em.

Cô muốn hỏi cho dẫu như vậy thì vẫn muốn kết hôn với cô nhưng cuối cùng, cô vẫn kh thể phát ra câu hỏi này.

- Tất cả chúng ta đều yêu thương Chấn Kiệt và sẽ mãi nhớ về em ấy. – Hà Chấn Đ đáp, ánh mắt vẫn kh rời khỏi gương mặt cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...