Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 120: Cơn Mưa Chiều Muộn - 2
Yêu nhiều năm như vậy nên Khương Lệ Na hiểu rõ tính cố chấp trong tình cảm của Hà Chấn Đ. Giờ đây, kh có Hà Chấn Kiệt, kh dễ gì bu tha cô đâu, nếu kh phải vì Kim Thế thì cũng sẽ có cách khác ép cô kết hôn thôi.
Cô tự hỏi có thấy hạnh phúc khi làm như thế kh? sẽ xử lý dư luận như thế nào đây?
- Chiều tối rồi Lệ Na, để đưa em về. – Hà Chấn Đ vươn tay ra.
- Kh cần, em tự được.
Cô thẳng thừng từ chối rồi bám vào mộ của Hà Chấn Kiệt, loạng choạng đứng lên. Thế nhưng đôi chân cô đã tê cóng, kh còn sức giúp bản thân trụ vững khiến cô lảo đảo và ngã nhào vào vòng tay của người đàn .
Hà Chấn Đ đành đặt chiếc ô xuống, bế cô lên, cùng cô dầm mưa rời khỏi khu nghĩa trang. Trong màn nước trắng xóa, hình ảnh đôi nam nữ lúc mờ lúc tỏ, thấp thoáng giữa những ngôi mộ khiến cho cảnh sắc nơi đây càng thêm sầu thảm, thương tâm.
Chiếc xe lao trên con đường vắng. Thành phố là vậy, luôn trở nên trống trải và buồn khi trời đổ mưa, cứ như cơn mưa là một chiếc bút xóa lớn, dễ dàng xóa dòng người, xe nhộn nhịp. Thế nhưng, cơn mưa dù lớn đến đâu cũng kh thể xóa nhòa những buồn đau trong tim.
Ngay khi dìu cô vào nhà, hối thúc cô mau tắm và thay đồ kẻo bị cảm lạnh. Bản thân cũng ướt sũng nhưng lại có ý nán lại, kh rời mặc dù cô đã mở miệng bảo quay về.
- Trên lầu có phòng trống, vào đó .
Dứt lời, cô mệt mỏi lê bước lên những bậc thang và vào phòng, mở tủ quần áo. Nhìn những chiếc áo sơ mi, áo thun và quần tây mà mình đã may cho vị hôn phu, nước mắt cô lại lần nữa tuôn rơi. vẫn chưa mặc qua tất cả.
Sau khi lấy một chiếc áo sơ mi và một chiếc quần tây, cô thất thểu sang phòng bên cạnh, gõ cửa hai cái rồi đặt xuống. Lời đề nghị kết hôn của Hà Chấn Đ khiến cô rơi vào trạng thái như là nửa mê nửa tỉnh, kh biết đối diện với mối quan hệ này như thế nào.
Sau khi xả nước vào bồn tắm, Khương Lệ Na bước vào, ngâm mình trong làn nước ấm áp. Cô nhắm mắt và tự hỏi nếu cô mãi mãi kh mở mắt ra nữa thì cô sẽ được giải thoát đúng kh. Hơi nước mờ mịt bao phủ lấy cô và cô dần mất ý thức.
Ở phòng bên cạnh, Hà Chấn Đ vẫn đang thất thần khi cầm lấy bộ quần áo trên tay. đoán nó vốn dĩ thuộc về Hà Chấn Kiệt. Duyên phận là gì? nó lại đẩy đưa một cách vô tình và khiến cho cả cùng em trai rơi vào vòng xoáy ngang trái này?
Tắm xong, Hà Chấn Đ liền sang phòng Khương Lệ Na. tần ngần hồi lâu trước cửa rồi đưa tay gõ mấy cái. Khi phát hiện cửa kh khóa và cô kh có phản hồi gì, lập tức lao vào bên trong.
- Lệ Na.
chạy nh đến phòng tắm, liên tục gọi tên cô nhưng chỉ có âm th của tiếng nước tràn đáp lại. Những tình huống xấu xuất hiện trong tâm trí khiến kh còn kiên nhẫn, đạp mạnh cánh cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-120-con-mua-chieu-muon-2.html.]
Cảnh tượng đập vào mắt là hình ảnh Khương Lệ Na nằm bất tỉnh bên trong bồn tắm, da tái nhợt.
- Chết tiệt, em đang làm cái gì vậy hả?
Rất nh chóng, chiếc khăn tắm lớn được rút xuống, bọc lấy cơ thể cô và bế cô ra ngoài, sau đó gọi ện cho Trịnh Hàn, nhờ hắn tới giúp đỡ.
Hai mươi phút sau, tên bác sĩ đã có mặt và tiến hành thăm khám, kiểm tra cho Khương Lệ Na. Tuy kh thể có mặt liên tục tại tang lễ của Hà Chấn Kiệt nhưng hắn đã chứng kiến cảnh cô gái này quỳ bò trong mưa và gọi tên chồng sắp cưới.
Ừ thì.. hắn cũng biết cô gái này là em dâu hụt của Hà Chấn Đ nhưng trong cái tình huống mà chỉ có mỗi và cô trong nhà và gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng của khiến hắn kh thể kh nghĩ tào lao được.
- Cô ấy bị vậy? – Hà Chấn Đ vội hỏi khi thấy Trịnh Hàn bắt đầu lấy dụng cụ để truyền dịch cho Khương Lệ Na.
- Suy nhược nặng lắm, cả tinh thần lẫn thể chất. Cô ấy cần được chăm sóc thật kỹ. – Trịnh Hàn đáp.
Hà Chấn Đ đưa mắt nhìn gương mặt hốc hác của người thương hồi lâu rồi lặng lẽ tiến đến ô cửa kính, tr ra ban c, nơi màn mưa vẫn đang giăng phủ. Kh khí lạnh lẽo và trống vắng bao trùm lấy căn phòng dù rằng bên trong có những ba người.
biết rõ cô suy sụp trước cả khi vụ tai nạn xảy ra, chính xác là ngay sau cái đêm hoang đàn đó. Chính bản thân cũng rất khổ đau và dằn vặt.
- Ăn mì kh Trịnh Hàn? nấu cho cậu bát mì. – lơ đãng nói, mắt vẫn nhìn ra bên ngoài.
- Ăn. – Trịnh Hàn đáp gọn, tay vẫn thoăn thoắt dán băng keo y tế lên bàn tay Khương Lệ Na.
Căn bếp đã lâu kh có ai nấu nướng, lạnh t giờ đã ấm lên bởi bàn tay của chàng do nhân. biết Trịnh Hàn chưa kịp ăn tối và để truyền hết hai bình dịch truyền cho Khương Lệ Na thì hắn phải ở lại đây ít nhất là gần hai tiếng đồng hồ.
C việc ở tập đoàn Hoa Vinh đang chất cao như núi và kh thể kề cận chăm sóc Khương Lệ Na mặc dù rất muốn, thế nên, sau khi ăn xong, liền gọi ện nhờ bạn mình tìm gấp giúp mình một người để chăm sóc cô. Tình trạng sức khỏe của cô đang báo động nên chỉ còn cách ép cô ở yên trong nhà cho đến ngày hoàn toàn khỏe mạnh.
Hai tiếng đồng hồ nặng nề trôi qua và bình dịch truyền cuối cùng cũng cạn. Trịnh Hàn nhẹ nhàng rút kim rồi bảo Hà Chấn Đ ấn giữ cục b gòn trên mu bàn tay cô.
- về nhé. – Trịnh Hàn nói sau khi thu dọn tất cả đồ đạc.
- Ừ. Cảm ơn cậu. – Hà Chấn Đ gật đầu, đáp khẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.