Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 123: Yêu Nhầm Em Gái - 1

Chương trước Chương sau

Khi hoàng hôn đến trên thành phố lần nữa cũng là lúc chiếc phi cơ chở theo Trịnh Việt Cường đáp xuống đường băng. C việc ở chi nhánh bên nước bạn đã được xử lý ổn thỏa nên tâm tình của vị phó tổng trẻ tuổi cũng nhẹ đôi chút.

Thế nhưng, khoảnh khắc hắn mở ện thoại lên và nhìn thấy tin nhắn từ người bạn làm bác sĩ, trái tim hắn đột nhiên chùng xuống.

Ngay khi rời khỏi máy bay, hắn liền bước thật nh đến bãi đỗ xe. Gã bác sĩ hẹn hắn đến một quán cà phê nhỏ nằm trên trục đường chính để lấy kết quả giám ̣nh ADN.

Mấy hôm nay, đầu óc hắn chỉ tập trung vào c việc và những cuộc họp tìm ra phương án khắc phục, xử lý sự cố nên đã quên béng việc quan trọng này.

- Cậu xem . – Bác sĩ đưa kết quả cho hắn và nói.

Trịnh Việt Cường vội đón lấy, đọc thật nh bằng mắt. Và khi nhìn thấy kết quả phân tích cùng kết luận xác nhận hắn và người con gái đó có quan hệ huyết thống là trai và em gái, hắn gần như gục ngã. Bàn tay vô thức siết chặt khiến xấp giấy mỏng trở nên nhàu nhĩ.

Trên đường đến đây, hắn đã cầu nguyện cho chuyện này đừng xảy ra nhưng sự thật lại quá phũ phàng. Bao nhiêu năm trôi qua, hắn ôm ấp bóng hình ấy trong tim và yêu thầm cô như cái cách mà một người đàn dành cho một người phụ nữ. Thậm chí, hắn còn mơ cùng cô tiến vào lễ đường, cùng chung chăn gối và sinh con.

- Việt Cường, cậu ổn chứ? – Tên bác sĩ lo lắng hỏi.

- Hả? À, kh . Cảm ơn cậu. .. có việc phải rồi, hôm khác gặp lại nhé.

Dứt lời, hắn gấp gáp rời , bước chân loạng choạng kh vững, suýt va vào một đứa bé chạy loạn trong quán. So với việc bị Khương Lệ Na từ chối thì việc nhận ra cô là em gái cùng cha khác mẹ khiến hắn đau lòng hơn gấp nhiều lần.

ba hắn nỡ phản bội mẹ hắn chứ? có thể để máu thịt của mình cho người khác nuôi dưỡng? lại khiến hắn rơi vào vòng dây oan trái này. Hắn thật kh thể tưởng tượng nổi nếu như năm đó cô nhận lời yêu hắn thì chuyện khốn nạn gì sẽ xảy ra nữa.

- Trời ơi.. có thể.. đây kh phải là sự thật đúng kh? – Hắn gục đầu trên vô lăng và bật khóc.

Rời khỏi quán cà phê, Trịnh Việt Cường lái xe đến bờ s ven thành phố. Bóng tối dần bu, làm nổi bật bóng lưng cô độc trong chiếc áo sơ mi trắng của hắn. Hắn cứ đứng đó, nhìn ra mênh m, đầu óc trống rỗng.

Mãi cho đến khi những ngọn đèn cao áp rải rác bên bờ được thắp sáng, hắn mới có thể tự ủi an và buộc bản thân phải chấp nhận hiện thực đau đớn này.

Chiếc ện thoại trong túi ngân lên hồi chu dài nhưng Trịnh Việt Cường kh có ý ̣nh bắt máy. Thế nhưng, có vẻ người bên kia rất kiên nhẫn, gọi những ba cuộc khiến hắn kh thể cứ ngó lơ, đành lấy ra để xem ai mà phiền dữ vậy.

- Ba, con nghe đây.

- Ừ, con còn chưa về nhà? Kh phải máy bay hạ cánh lúc năm giờ rưỡi ? – Giọng Trịnh Việt Hùng từ tốn vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-123-yeu-nham-em-gai-1.html.]

- À, con đang ăn tối với bạn. Sắp xong rồi, con sẽ về ngay.

Nói thì nói vậy nhưng hắn đang kh muốn gặp mặt ba mình. Nếu có thể, hắn muốn trốn đến đảo hoang luôn, để khỏi gặp ai, khỏi đối mặt với sự thật.

Thế nhưng, cho dẫu Trịnh Việt Hùng có làm ều sai trái thì vẫn là ba hắn, hắn vẫn rất thương và còn Khương Lệ Na nữa, cô đang kh còn ai bên cạnh và hắn chính là trai cô, người thân của cô trong cái thành phố bon chen, toan tính này.

Giờ thì hắn đã có câu trả lời cho tất cả những suy nghĩ m.ô.n.g lung trước kia. Thảo nào mà đôi khi hắn thấy bóng dáng cô nơi Trịnh Tú Trân dù rằng cả hai người họ như nước với lửa.

Thảo nào tình yêu mà hắn dành cho cô bao dung đến vậy, kh ích kỷ, độc chiếm. Thảo nào mà ba hắn đối với Khương Đức Sương luôn là bằng mặt nhưng kh bằng lòng.

Bỏ lại dòng s tĩnh lặng sau lưng, hắn lái xe vào lại thành phố, thẳng đến nhà Khương Lệ Na. Cũng may khi hắn sắp đến cũng là lúc Hà Chấn Đ rời sau khi ghé xem tình hình sức khỏe của cô.

Khi nghe Mỹ Liên th báo, cô liền bảo bà đưa Trịnh Việt Cường lên phòng mình. Mỹ Liên dù cũng là người của Hà Chấn Đ, thế nên cuộc nói chuyện giữa cô và hắn kh thể diễn ra trong phòng khách được.

- Em khỏe nhiều chưa? – Trịnh Việt Cường cố nén cảm xúc hỗn tạp trong lòng, dịu dàng hỏi ngay khi nhìn thấy cô.

- Rồi ạ.

- Em thuê giúp việc à?

- À, vâng, trong nhà có người cũng khiến em yên tâm hơn.

Cô kh thể nói với hắn rằng Mỹ Liên là tai mắt của Hà Chấn Đ được, càng kh thể cho hắn biết việc ép cô kết hôn. Cô có bí mật giấu hắn và hắn cũng vậy, hắn kh thể nói cho cô biết kẻ từng thổ lộ tình cảm với cô lại chính là trai cùng cha khác mẹ với cô.

- Chuyện hôm qua nói có thể làm được kh? Ba và các cổ đ..

- sẽ làm được. Tin .

- Vâng.

Tận tám giờ tối, Trịnh Việt Cường mới mò về nhà. Nghe người làm bảo rằng phu nhân đã biển cùng hội bạn thân, hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Dù muốn hay kh thì hắn vẫn phải cho ba hắn biết rằng còn có một đứa con gái và giờ đứa con gái ấy đang phải gánh chịu những nỗi mất mát và lo toan quá lớn đến mức kiệt quệ.

Thấy ánh sáng lọt qua khe hở của thư phòng, hắn liền đẩy cửa bước vào, tiến đến trước mặt người đàn đang chăm chú xem tài liệu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...