Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 122: Không Buông Xuôi - 2
- Nhất ̣nh phải kết hôn cùng ? – Cô hỏi, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào .
- Đúng vậy.
- Các cổ đ và ba sẽ đồng ý để mua nó với giá trên trời ?
Đối diện với ánh mắt như giễu cợt và khinh bỉ của cô, vẻ mặt trở nên buồn bã. Hóa ra cô đang nghi ngờ ư? Khi đưa ra lời đề nghị này, đã hạ quyết tâm sẽ làm bằng được.
Tất nhiên, số cổ phần mà Hà Chấn Kiệt để lại cho cùng với sự ủng hộ của ba chính là tấm giấy bảo lãnh giúp cho tiếng nói của có trọng lực tuyệt đối đối với các cổ đ.
- Bây giờ là chủ tịch của Hoa Vinh, em nói xem..
- Ra là vậy. hưởng lợi rất nhiều từ Chấn Kiệt.
- Lệ Na..
Tiếng hét lớn, đôi mắt chất chứa giận dữ và đau lòng tột độ của Hà Chấn Đ khiến Khương Lệ Na bất giác co người lại. Cô cũng kh hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà bản thân lại dám nói ra câu này.
lại làm những việc khiến cho đầu óc cô trở nên hỗn loạn như vậy? có thể dùng tiền và quyền lực của để ép cô kết hôn?
có nghĩ cho tâm trạng và cảm giác của cô kh? Người sắp trở thành vợ của em trai lại kết hôn cùng . Nếu cô chấp nhận thì khác nào phản bội Hà Chấn Kiệt lần nữa, một cách trắng trợn.
- Em nghỉ ngơi . đã liên hệ với bên ngân hàng nhưng cũng sẽ chỉ có thể kéo dài thêm một tuần. Hãy suy nghĩ nh.
Dứt lời, Hà Chấn Đ đặt túi bánh bao xuống và đứng dậy, rời phòng. Nhìn bóng lưng người đàn xa dần, nước mắt cô bất giác tuôn rơi.
phải hành hạ bản thân và cô như vậy? phải hành hạ cả hai như vậy? Phải chăng cũng giống mẹ , cho rằng cô là nguyên nhân gây ra cái chết của Hà Chấn Kiệt nên muốn dùng cách này dằn vặt cô kh?
- Chấn Kiệt, em có thể tự chăm sóc mình mà, lại bảo trai chăm sóc em?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-122-khong-buong-xuoi-2.html.]
Khương Lệ Na nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao đã bị bóp đến mức nát ra, lộ cả phần nhân thịt. Cô muốn ném nó nhưng chợt nhớ lại lời ba dặn, nói đừng lãng phí đồ ăn, nếu kh, khi về già, sẽ bị đói chết và cô cũng nhớ đến những đứa trẻ thiếu ăn thiếu mặc được Hà Chấn Kiệt dốc sức giúp đỡ. Thế nên, cô đành há miệng và cố gắng ăn nó dù rằng chỉ cảm nhận được vị mặn đắng của nước mắt.
- Nếu cô ấy biếng ăn thì dì cứ cho cô ấy ăn nhiều bữa nhỏ nhé. Một ngày chưng cho cô ấy nửa tổ yến. Tạm thời có nói chuyện với cô ấy thì đừng nhắc đến tên , có vẻ như cô ấy đang ghét rất nhiều.
- Vâng, thưa cậu chủ.
đưa mắt nhìn lên cầu thang hồi lâu rồi lặng lẽ ra về. Khoảng cách giữa và cô lại ngày càng xa đến vậy?
Bên trên tầng lầu, Khương Lệ Na đang đứng ngay ban c, tay bám chặt vào thành lan can, tr xuống khoảng sân bên dưới. Bóng dáng cô độc của người đàn đó gợi cô nhớ tới Hà Chấn Kiệt dù rằng cô chưa bao giờ phải nhìn từ góc độ này, cô luôn đứng ngay cánh cổng để tiễn và nói lời chào tạm biệt.
Nhác thấy Hà Chấn Đ quay đầu, cô vội lùi lại, biến mất khỏi tầm nhìn của . Có lẽ cô nên có quyết ̣nh và lập trường của riêng mình. Cô sẽ kh theo sự sắp xếp của Hà Chấn Đ và sẽ kh để kiểm soát mình.
Cô cũng kh biết cô có còn tình cảm yêu đương với kh, cô chỉ biết rằng cô kh muốn một cuộc hôn nhân được xây dựng trên tiền đề ép buộc thế này.
Gió đêm thổi tung mái tóc , gió tạt vào mặt khiến khóe mắt cay xè. Chiều nay, cũng đến viếng mộ em trai cho tới khi bóng tối bu xuống. Thật lòng mà nói, nếu Hà Chấn Kiệt kh buộc phải hứa thì vì tình yêu còn tồn tại với cô, cũng sẽ tìm cách để cô quay về bên . Thế nhưng, đã hai lần lấy tình yêu này ra để thuyết phục cô thì cả hai lần đều bị cô cự tuyệt.
kh biết rằng lúc này, Khương Lệ Na đang nói chuyện cùng Lục Mỹ, yêu cầu cô nàng kế toán gởi cho mình phương thức liên lạc với các chủ c ty và tập đoàn đã liên hệ để thu mua Kim Thế, cô muốn đàm phán với họ để có được mức giá khả quan nhất.
- Lệ Na à, chị nghe nói trước đây Hoa Vinh cũng từng mua lại một c ty đang trên bờ phá sản với mức giá cao, em xem..
- Kh, em sẽ kh bao giờ bán Kim Thế cho Hoa Vinh. Được rồi, chị nghỉ ngơi , ngày mai, em sẽ xử lý việc này.
Vừa hạ ện thoại xuống thì tiếng chu lại ngân nga, màn hình hiển thị tên người gọi là Trịnh Việt Cường. Tuy đang trong chuyến c tác dài ngày ở nước ngoài nhưng kh có ngày nào là hắn kh gọi cho cô, hỏi han tình hình sức khỏe. Tất nhiên, hắn kh biết rằng Hà Chấn Đ đang về về trong nhà cô.
- Em vẫn khỏe, cảm ơn . À, Việt Cường à, có lẽ em sẽ phải bán Kim Thế thôi. Em kh còn sức để chèo chống nó nữa. – Cô nói sau tiếng thở dài.
- Chờ , ngày mai về rồi, sẽ thuyết phục ba mình mua lại Kim Thế với giá kh quá thấp. Việc của em là hãy nghỉ ngơi cho khỏe. Kh có gì quan trọng hơn bản thân em đâu.
- Vâng. Cảm ơn .
Tuy kh biết hắn có thuyết phục được Trịnh Việt Hùng và các cổ đ hay kh nhưng cô vẫn thấy ấm áp và yên tâm trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.