Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 126: Thương Vụ Bạc Tỷ - 2
- Lệ Na, em cứ ở lại căn nhà đó . Tạm thời cũng kh cần dùng tới. – Tiếng người đàn cất lên, nghe trầm và buồn.
- Vâng, cảm ơn . Việt Cường à, xin đối xử tốt với các nhân viên của Kim Thế. – Cô cúi đầu, lí nhí nói.
- Đương nhiên rồi, em yên tâm.
Tuy Trịnh Việt Cường ngỏ ý đưa Khương Lệ Na ăn cơm và sau đó đưa cô về nhà nhưng cô từ chối, nói muốn lang thang thành phố một mình.
Hắn biết tâm trạng cô đang kh vui nên cũng kh nài nỉ thêm, chỉ tiễn cô đến cổng c ty. Có hắn mới biết hắn muốn nhận cô làm em gái đến mức nào. Thế nhưng, hắn sợ cô sẽ cảm thấy sốc vì thân phận thật của mình hơn là vui mừng vì nhận ra cô còn có hơn một người thân ruột thịt.
Buổi trưa, nắng gay gắt, tô vàng cả thành phố. Khương Lệ Na ngồi trên chiếc xe buýt, đến thẳng khu nghĩa trang. Cô ôm ba bó hoa cúc trắng, đặt một bó lên mộ ba và một bó lên mộ mẹ mình.
Những tàn cây lớn nơi đây giúp cô tránh được cái nóng của nắng nhưng lại mang cho cô cảm giác lành lạnh khi những cơn gió lùa từ trên cao phả xuống người cô.
- Ba, mẹ, Kim Thế đổi chủ rồi. Nhưng ba sẽ kh còn nợ ai nữa cả, ba có thể yên nghỉ. Con xin lỗi vì đã bán nó cho người mà ba kh thích. Nhưng ba à, ấy là người rất tốt, ba cũng đã thấy những việc ấy làm cho con gái ba rồi, đúng kh?
Nói đến đây, Khương Lệ Na bật khóc như một đứa trẻ đang mách ba mẹ vì những nỗi tủi thân mà nó phải trải qua. Cô thấy mình vẫn còn nhỏ, cô vẫn còn cần có ba có mẹ bên cạnh. họ lại bỏ cô khi mà cô vẫn chưa được gả chứ?
Rời khỏi phần mộ của ba mẹ mình, cô ôm bó hoa còn lại đến trước mộ Hà Chấn Kiệt và đặt xuống. Khói nhang bảng lảng bay lên, từng sợi trắng mỏng m tan vào kh khí khiến sống mũi cô càng thêm cay xè. Cô đưa bàn tay gầy lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trên tấm bia mộ.
- à, kh còn cơ hội già nữa rồi. Em.. cũng kh còn cơ hội nhổ tóc bạc cho nữa rồi. mấy hôm nay, kh về trong mơ để thăm em, em nhớ lắm. Có lẽ mai này em sẽ kh thể đến thăm thường xuyên được nữa. đừng buồn em nha.
Cô từ từ ngồi xuống, tựa đầu vào mộ và tự huyễn hoặc bản thân rằng mình đang gối đầu lên vai như những ngày xưa cũ. Cũng may còn những ký ức êm đềm, đẹp đẽ để lại cho cô để những khi đau buồn vô tận và cảm thấy bản thân vô dụng thì cô còn có thể nhớ nhung và an ủi mình rằng đã từng có một người đàn hoàn hảo yêu cô, thương cô, chiều chuộng và hy sinh cho cô.
Người sống kh thể thắng người chết, tình yêu còn lại với Hà Chấn Đ trong tim cô đã lu mờ gần như hoàn toàn trước sự ra của Hà Chấn Kiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-126-thuong-vu-bac-ty-2.html.]
Hoàng hôn bu xuống, cô mới lò dò rời khỏi nghĩa trang, đến quán cóc ven đường, nơi Hà Chấn Kiệt vẫn hay đưa cô dùng bữa tối, sau đó bắt taxi về nhà. Chỉ là ăn một tô hủ tiếu nóng thôi mà cô cũng nghe được kh ít câu chuyện về mình.
Hóa ra, đã có một số bức ảnh thân mật thời đại học giữa cô và Hà Chấn Đ bị lan truyền và họ đã sáng tác ra một câu chuyện tình giữa hai em cùng một cô gái, có vài chi tiết gần đúng. Một cô gái còn mạnh miệng cược với bạn mình rằng nữ chính sẽ mặt dày kết hôn cùng người trai.
Nửa đêm, Khương Lệ Na bỗng thức giấc, qua ánh sáng vàng mờ của cây đèn bàn, cô hoảng hốt khi nhìn thấy bóng dáng người đàn in trên vách.
Khoảnh khắc quay đầu, cô nhận ra Hà Chấn Đ đang ngồi trong phòng, giương mắt nhìn cô. vẫn đang mặc bộ quần áo c sở, có vẻ như là từ c ty đến thẳng đây.
- Muộn quá rồi, còn ở trong phòng em? – Cô nuốt khan, ngồi dậy và hỏi bừa một câu để phá tan bầu kh khí kỳ dị.
- Hôm nay em đã đâu?
- C ty, nghĩa trang và.. một quán cóc ven đường. vậy? đang muốn quản lý hoạt động của em ? Cái camera chạy bằng cơm của cùng được việc đấy chứ.
- Đừng nói vậy Lệ Na, đó là người sẽ chăm sóc tốt cho em.
Bàn tay đưa lên, day day trán mấy cái rồi chầm chậm rời ghế, đến ngồi ở mép giường. Mặt đối mặt, mắt đối mắt. Cô có thể nhận ra sự phiền não và lo lắng trong mắt , cũng có thể nhận ra gầy rất nhiều.
Từ bao giờ mà khi ở cạnh Hà Chấn Đ lại mang đến cho cô cảm giác mệt mỏi thế này. Mối quan hệ giữa cô và em trai , sự phản bội của cô với Hà Chấn Kiệt, cái chết của chồng tương lai, sự thù hận mẹ dành cho cô, những lời bán tán kh dứt của mọi người.. khiến cô chỉ muốn biến mất khỏi thành phố này, biến mất khỏi tầm mắt .
- Ngày mai phải c tác rồi, sẽ mất mấy ngày mới có thể quay lại. Em đừng ra ngoài, lỡ em xảy ra chuyện gì, trở tay kh kịp.
- Được, em sẽ kh nữa, còn về chuyện c ty, chờ về rồi em sẽ quyết ̣nh. Em muốn quyết ̣nh vào ngày cuối cùng để kh hối hận. – Cô bình tĩnh đáp.
Cứ tưởng Khương Lệ Na đã nghĩ th nên Hà Chấn Đ vô cùng vui mừng, vươn tay kéo cô vào lòng, vuốt ve mái tóc ngắn của cô.
Cái chết của em trai khiến luôn có cảm giác bất an về cô, thậm chí, còn nghĩ đến phương án nhốt cô lại, thậm chí khóa cô lại, cho cô khỏi chạy lung tung. đang tự hỏi có phải bản thân mình đã mắc bệnh kh? thật sự rất sợ, sợ mình sẽ làm cô sợ hãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.