Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 127: Không Nói Lời Từ Biệt - 1
Khi ánh bình minh còn chưa ló dạng, Hà Chấn Đ đã rời giường. rảo bước sang phòng Hà Chấn Kiệt. Khung cảnh quen thuộc đập vào mắt , ngoài ban c, mẹ đang ngồi trên chiếc ghế, cạnh những khóm hoa hồng trắng đang độ trổ b, tay cầm bình tưới nhỏ.
- Chấn Kiệt vẫn chưa kịp nhìn hoa nó trồng nở thì đã rồi. – Bà thở dài và nói.
- Con tin em ấy cũng đang ngắm hoa cùng chúng ta. – chạm nhẹ bàn tay mình vào nụ hoa đang hé nở, mỉm cười đáp lời.
Trước đây, Hà Chấn Kiệt kh mấy để ý tới cây cối, hoa cỏ trong nhà, bồn hoa trên ban c của ngôi biệt thự vốn được trồng toàn là hoa ly, theo sở thích của mẹ . Thế nhưng, từ khi biết Khương Lệ Na thích hoa hồng, liền mua cây và tự mình trồng, thay thế cho những bụi hoa ly trước đó.
Tuy Hoàng Thi Vịnh ghét Khương Lệ Na và biết con trai trồng loài hoa này vì sở thích của cô nhưng vì đó là c sức của nên bà kh thể nhổ , chỉ có thể ngày ngày chăm sóc.
- Mẹ ở nhà nhớ ăn uống đủ bữa nhé. Bây giờ con phải ra sân bay rồi. – đón lấy chiếc bình tưới từ tay bà, đặt xuống gần bồn hoa và đỡ bà đứng dậy.
Cả hai cùng lúc nhìn về phía cuối sân, nơi có bóng dáng người đàn lớn tuổi đang cẩn thận cắt tỉa cây mai vàng. Đó là quà mà Hà Chấn Kiệt mang về tặng sau chuyến từ thiện lên miền núi.
Vài phút sau, cánh cổng mở ra và một chiếc xe chậm rãi tiến vào. Hoàng Thi Vịnh nhận ra chiếc xe đó là của Trần Triệu Thu.
- Đi kẻo trễ, bảo Triệu Thu lái xe từ từ thôi.
- Vâng.
Hà Chấn Đ ôm chào tạm biệt mẹ mình rồi trở về phòng, kéo vali . hy vọng chuyến lần này thành c tốt đẹp và càng hy vọng khi trở về, Khương Lệ Na sẽ ngoan ngoãn đón nhận , chấp nhận đề nghị của . Một ngày chưa trói được cô vào đời mình là một ngày chưa thể yên tâm.
Chiếc xe bon bon chạy trên đường và cuối cùng, dừng lại ngay khu vực ga quốc tế. Sau khi thả Hà Chấn Đ và hành lý xuống, Trần Triệu Thu liền ều khiển xe đến bãi đỗ.
Lần c tác này, hắn đồng hành cùng , một là giúp giải quyết nh các vấn đề phát sinh xoay qu việc đàm phán, thương thảo hợp đồng, hai là để ba mẹ yên tâm. Nỗi ám ảnh vẫn còn đó nên họ rất lo lắng nếu xa một mình. Trần Triệu Thu đoán phỏng chừng nửa năm thì họ mới có thể dần nguôi ngoai và ổn ̣nh tinh thần.
Trước lúc lên máy bay, Hà Chấn Đ gọi cho Khương Lệ Na, th báo mình sắp rời và dặn cô chú ý sức khỏe, muốn mua gì thì bảo Mỹ Liên. Đáp lại , cô cũng vâng dạ, tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời. nào biết ngay lúc này, cô đang khóa trái cửa và thu xếp quần áo. Hai ngày nữa thôi, sau khi chuyển trả các khoản nợ lớn nhỏ thì cô cũng sẽ rời khỏi nơi này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-127-khong-noi-loi-tu-biet-1.html.]
Ngăn kéo bàn trang ểm vốn là nơi cất giữ những kỷ vật giữa cô và Hà Chấn Đ, giờ đây lại là nơi lưu trữ những món quà mà Hà Chấn Kiệt tặng cho cô, đa phần đều là trang sức, kh có những món đồ lưu niệm ngô nghê và cô cũng kh hề viết nhật ký tình yêu cho và cô.
Khi cô nhận ra trái tim mình đã ôm ấp bóng hình và đang có ý ̣nh viết lại chuyện tình này vào trang giấy thì cô đã phản bội và đã vĩnh viễn ra .
- Chấn Kiệt, rồi nên những thứ này em kh biết trả cho ai cả. Vậy nên.. em giữ nhé. sẽ kh trách em là một cô gái tham lam, đúng kh?
Cô mỉm cười chua xót, gói ghém tất cả quà tặng của cho vào vali. từng nói muốn biến cô trở thành một nữ hoàng, kh phải c chúa hay trẻ con, vậy nên, cô sẽ cố gắng quyết ̣nh tương lai và cuộc đời của mình, kh để cho đồng tiền dẫn dắt tình yêu và hôn nhân nữa. Người thân kh còn, đồng nghĩa với việc cô kh cần hy sinh bản thân.
Qua thêm ba ngày, Lục Mỹ nhắn tin, bảo Khương Lệ Na đến Kim Thế một chuyến để hoàn thành các thủ tục trả nợ. Vì kh muốn Hà Chấn Đ đột ngột bay về khi mà mình chưa rời khỏi nên Khương Lệ Na yêu cầu Mỹ Liên cùng.
Cô vờ nói chuyện ện thoại trước mặt bà để bà nghe rằng cô đến c ty để họp hành cùng các nhân sự cấp cao trong việc thống nhất chuyển nhượng tâm huyết cả đời của ba cô và các cộng sự sang Hoa Vinh.
- Cô ngồi ở đây uống trà nhé, họp xong, cháu sẽ quay lại và cùng cô mua sắm. – Cô đưa Mỹ Liên đến một căn phòng nhỏ và nói.
- Ừ, được rồi, cháu .
Thấy Khương Lệ Na như vậy, Mỹ Liên cũng mừng thầm cho Hà Chấn Đ. Trước đây, bà vốn làm giúp việc cho nhà nhưng khi mẹ bà lâm bệnh, bà phải về quê và chỉ mới quay lại thành phố khoảng vài tháng nay thôi.
Đang khi gõ cửa các nhà giàu để xin việc thì bà được giới thiệu với Hà Chấn Đ. Lúc nhận ra người quen, cả và bà đều vui mừng, tin rằng mọi thứ là do duyên phận sắp xếp.
Xấp giấy ủy nhiệm chi vơi dần theo từng thao tác của Khương Lệ Na. Vì kh muốn nợ nần bất kỳ ai nên cô đã bán tất cả đất đai, nhà cửa để th toán cho họ. Cô chấp nhận trở thành một kẻ vô gia cư, kh vốn liếng để cho ba mình đừng bị người đời chỉ trích nữa. Đây là ều cuối cùng cô có thể làm để báo hiếu cho .
- Lệ Na, em kh giữ lại cho mình chút gì ? Có những chủ nợ nhỏ sẽ kh thể kiện chúng ta vì cân đo đong đếm giữa thời gian, c sức hầu tòa..
- Chị à, em đã đặt mình vào vị trí của một chủ nợ, dù ít hay nhiều thì đó cũng là mồ hôi, là c sức của họ. – Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại câu hỏi của Lục Mỹ.
Lục Mỹ gật đầu, cười gượng gạo. Đúng vậy, Khương Lệ Na nói kh sai, chính bản thân Lục Mỹ cũng cảm thấy như vậy nhưng cô vẫn lo lắng cho đứa con gái này của sếp, một tiểu thư chính hiệu, sống trong biệt thự xa hoa bỗng hóa thành một cô gái với hai bàn tay trắng, phải thuê nhà, liệu có thể xoay sở được kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.