Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 128: Không Nói Lời Từ Biệt - 2

Chương trước Chương sau

- Số tiền còn thừa kh nhiều lắm, chị thay em gởi đến các nhân sự cấp cao của Kim Thế nhé, thay em gởi lời cảm ơn đến họ vì đã đồng hành cùng ba và c ty.

- Được. Chìa khóa phòng trọ của em đây, chị chỉ mới mua cho em cái tủ nhỏ đựng quần áo, hai cái nệm, mền, gối, bếp gas mini, mấy cái nồi, chảo và chén đũa. Khi nào em dọn tới đó thì báo chị, chị đến đưa em mua thêm đồ. – Lục Mỹ đặt chiếc chìa khóa nhỏ xuống bàn, giọng cô gần như lạt hẳn .

Hai cô gái nhìn nhau, nước mắt lưng tròng. Khương Lệ Na sợ rằng khi đứng trước toàn thể nhân viên Kim Thế để nói những lời cảm ơn cuối cùng, cô sẽ khóc. Cô kh muốn hình ảnh yếu đuối này lọt vào mắt quá nhiều người. Lục Mỹ ôm lấy Khương Lệ Na, mong có thể ủi an cô phần nào.

Khoảnh khắc cùng Mỹ Liên bước ra khỏi cổng c ty, Khương Lệ Na bùi ngùi quay đầu nhìn lại nơi ba cô đã dành hơn hai phần ba thời gian của cuộc đời ở đây.

- Đừng khóc, nơi này vẫn thuộc về cháu mà, tất cả những gì của cậu chủ đều sẽ là của cháu mà. – Mỹ Liên cất tiếng an ủi.

- Vâng, cháu biết nhưng cũng có chút buồn ạ, buồn vì cháu quá vô dụng.

- Kh đâu, người được cậu chủ yêu thương có thể là người vô dụng chứ? Chỉ là ểm mạnh của cháu kh nằm ở những ngành kinh do này.

Khương Lệ Na phải c nhận là bà cô trung niên này rất biết cách ủi an người khác, kh hổ là người mà Hà Chấn Đ chọn.

Lau nước mắt xong, cô cùng Mỹ Liên đến tiệm thuốc tây lớn để mua một ít thuốc bổ thần kinh, sau đó lại tới trung tâm thương mại. Cô kh có ý ̣nh mua sắm cho mình, chỉ là muốn mua một ít đồ để tặng cho Mỹ Liên vì dù gì bà cũng đã chăm sóc cô rất ân cần trong mấy ngày nay.

Lúc cả hai về đến nhà, trời cũng xế chiều. Khương Lệ Na hăng hái cầm chổi quét sân trong khi Mỹ Liên phụ trách lau nhà. Sau đó cô vào bếp, cùng Mỹ Liên chuẩn bị bữa tối.

Cô muốn dọn dẹp căn nhà này lần cuối, nấu một bữa cơm trong căn bếp này lần cuối để rồi mai này, cô sẽ kh còn cơ hội nữa.

Cô đã hiểu cảm giác khi mà người ta sắp xa thì tất cả đồ vật, thậm chí là mảnh đất vô tri cũng bỗng nhiên hiện hữu một tâm hồn.

Bữa tối diễn ra chỉ có hai người nhưng lại vô cùng ấm cúng và vui vẻ. Mỹ Liên kh giấu gì Khương Lệ Na, tiết lộ cho cô biết trước đây bà từng là giúp việc cho nhà họ Hà và kể cho cô nghe về cái ngày mà Hà Chấn Đ được đón về từ trong nhà tù.

- Lúc đó, cậu ấy giống như là bị trầm cảm vậy. Cũng may là tình thương của bà chủ đã giúp cậu chủ vượt qua cú sốc đó và trở thành một do nhân ưu tú như bây giờ. Lúc nghe tin cậu Chấn Kiệt mất, cũng muốn viếng nhưng bệnh liệt giường, mới khỏe lại gần đây và đang tìm việc làm mới thì được gặp lại cậu Chấn Đ. Âu cũng là duyên số. – Ánh mắt Mỹ Liên đượm buồn khi nói về chuyện đau lòng.

Hà Chấn Đ đã nói với bà rằng trong tương lai gần, và Khương Lệ Na sẽ kết hôn và bà sẽ được thuê làm người giúp việc lâu dài.

Tuy cũng có hơi bối rối khi biết sẽ kết hôn với người sắp trở thành em dâu nhưng dù thì Hà Chấn Kiệt cũng đã mất rồi nên bà thiết nghĩ chuyện này cũng kh có gì trái với đạo đức cả. nói thì bà nghe vậy, nào dám đào sâu chuyện đời tư của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-128-khong-noi-loi-tu-biet-2.html.]

- cô kh xin vào nhà họ Hà làm lại mà phải tìm việc vậy ạ?

- Tại cháu kh biết đấy thôi, nhà họ Hà có một quy ̣nh là những ai đã bước ra khỏi cửa nhà họ thì kh thể quay lại. Ý cô là đối với người làm.

Bữa cơm lại tiếp tục trong lặng lẽ và khi kết thúc, Khương Lệ Na yêu cầu Mỹ Liên cắt trái cây, còn cô thì pha hai ly trà ch.

Nhìn bóng lưng người giúp việc, Khương Lệ Na chỉ có thể âm thầm nói lời xin lỗi. Cô buộc phải cho Mỹ Liên uống thuốc mê để có thể rời dễ dàng.

Cả hai cùng nhau xem tin tức, ăn trái cây và uống nước. Thi thoảng, ện thoại của Mỹ Liên lại rung lên và khi liếc qua, Khương Lệ Na nhận ra bà đang nhắn tin cùng với Hà Chấn Đ.

Cô tin cả ngày nay, mình kh để lộ bất kỳ sơ hở nào và thậm chí nếu bây giờ có phát giác ra chuyện gì thì cũng đâu thể mọc cánh mà bay về đây để giữ cô được.

Thời gian dần trôi và khi nhận ra người bên cạnh đang ngáp ngắn ngáp dài thì Khương Lệ Na cũng vờ vươn vai, tỏ vẻ buồn ngủ.

- Thôi, cháu ngủ trước đây, kh làm gì nặng nhọc, chỉ dạo phố mua sắm thôi mà cũng mệt nữa. Cô cũng ngủ sớm ạ. À, sáng ngày mai cháu muốn ăn mì xào. – Cô mỉm cười, nhẹ nhàng rời khỏi sô pha.

- Ừ, chúc cháu ngủ ngon, mai cô sẽ làm món đó cho cháu.

Mỹ Liên nh chóng đáp lời, đồng thời nhắn tin lại cho Hà Chấn Đ. Và trước khi có thể quay về phòng thì bà đã gục xuống trên sô pha, ngủ thiếp .

Về phần Hà Chấn Đ, cảm thấy rất yên tâm và vui vẻ. biết cô còn yêu mà. Có thể ban đầu cô chưa chấp nhận được nhưng sau khi có thời gian suy nghĩ kỹ càng, cô sẽ nhận ra là bến đỗ bình yên thứ hai, sau Hà Chấn Kiệt.

Nhân duyên đứt đoạn nối lại thì đã ? Quan trọng là yêu cô tha thiết và tim cô vẫn còn chỗ cho .

- Sếp à, tới giờ lên máy bay rồi. – Trần Triệu Thu tiến lại, cầm lấy vali của và lên tiếng.

- Ừ, thôi.

gật đầu, rời băng ghế chờ và cùng trợ lý tiến đến xếp hàng trước cửa lên máy bay. Trước khi để ện thoại về chế độ máy bay, đã kịp đọc được dòng tin nhắn hồi đáp từ người thương, cô bảo cô đợi về và giao Kim Thế cùng quãng đời còn lại của mình cho để giúp cô xử lý.

Câu nói mang theo giọng ệu hài hước này khiến cảm thấy cô đã quay lại là cô bé vô tư ngày xưa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...