Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 130: Khi Người Đàn Ông Tức Giận - 2

Chương trước Chương sau

Mỏi mệt và nơm nớp lo lắng trong nhiều ngày nên Khương Lệ Na bị thiếu ngủ trầm trọng, thế nên, cô ngủ một giấc thật sâu cho đến tận trưa ngày mai mới mơ màng tỉnh dậy. Khi vén màn và đẩy cánh cửa sổ cho gió lùa vào, cảm giác khoan khoái khiến cô bất giác mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa hạnh phúc.

Cô kh biết rằng vào lúc này, trong căn biệt thự từng thuộc quyền sở hữu của mình, nói đúng hơn là trong phòng ngủ của cô, có người đang phát ên lên.

Âm th của tiếng ghế va vào tấm gương trên bàn trang ểm khiến Mỹ Liên và Trần Triệu Thu sợ hãi cúi đầu. Tiếp đó là tiếng rơi loảng xoảng của những mảnh kính vỡ văng tung tóe khắp sàn nhà.

Hà Chấn Đ tức đến run người, lần nữa ấn số gọi cho Khương Lệ Na. Tuy nhiên, thứ nhận được là những tiếng "tút, tút" dài vô vọng.

Đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, hai tay chống nạnh, miệng thở dốc, bộ dạng lúc này giống mấy tên lưu m giả d trí thức, đòi nợ thuê mà mặc đồ vest được cắt may riêng chứ chẳng còn nét nào giống một do nhân thành đạt, lạnh lùng, yên tĩnh cả.

có nằm mơ cũng kh ngờ cô lại âm thầm bán toàn bộ c ty Kim Thế cho Trịnh Bối và bỏ trốn ngay trong đêm sau khi hứa hẹn chờ đợi về. Cô đáng ra nên làm diễn viên, làm một tên lừa đảo.

- Khương Lệ Na, Khương Lệ Na.. cô giỏi lắm. Cô đang chơi trò gì với vậy? Có phải quá nhân từ với cô kh? Khương Lệ Na, khốn kiếp.

Hà Chấn Đ hét lên, tóm luôn cái ga trải giường, lôi nó tuột ra khỏi nệm rồi vứt xuống sàn. Lúc ngồi trên máy bay, đã mong cho mau đặt chân xuống sân bay biết bao nhiêu, đã mong sớm về đây biết bao nhiêu.

thậm chí đã mua một chiếc nhẫn kim cương cho cô, thậm chí còn ghé vào cửa hàng hoa, bảo họ gói cho mình bó hoa lớn có chín mươi chín đóa hoa hồng đỏ rực.

Để rồi khi chiếc xe vừa rẽ vào con hẻm này thì th tin Trịnh Bối đã là chủ sở hữu mới của Kim Thế đập vào mắt . còn tưởng mình đang mơ ngủ và kh tin cho đến khi bước vào căn phòng kh còn hơi ấm này.

- Cậu chủ bớt giận. xin lỗi, .. đột nhiên thiếp đến tận khi cậu gọi ện nên kh biết.. kh biết cô Lệ Na rời tự lúc nào. – Mỹ Liên bật khóc, giọng nói đứt quãng.

đưa tay ra hiệu cho bà giữ im lặng rồi tiếp tục thao tác trên ện thoại, tìm tới số liên lạc của Trịnh Việt Cường. tin hắn đang giấu cô ở đâu đó. Cô kh có người thân ở thành phố này và tin việc thu mua có liên quan đến hắn phần nhiều.

Trịnh Việt Hùng là ai chứ? Làm gì có chuyện làm việc một cách chớp nhoáng như vậy. Giá trị Kim Thế giảm mạnh nhưng vẫn là một con số biết nói.

Thế nhưng, còn chưa kịp gọi thì đã nghe bên dưới vang lên tiếng gọi tên cô một cách hốt hoảng. Ngay lập tức, lao ra khỏi phòng, chạy xồng xộc xuống cầu thang. Nối gót , Trần Triệu Thu và Mỹ Liên cũng vội vã bám theo.

Mỹ Liên lo lắng đến mức gần như hạ đường huyết. Khương Lệ Na bỏ mất dạng, đồng nghĩa với việc Hà Chấn Đ kh cần thuê bà chăm sóc cô. Nhưng đó kh phải là ều bà sợ, bà có thể tìm c việc khác. Điều khiến bà lo sợ là sẽ giận cá chém thớt, rút lại ý ̣nh tuyển dụng con gái bà vào Hoa Vinh với vị trí nhân viên lễ tân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-130-khi-nguoi-dan-ong-tuc-gian-2.html.]

Đây là lần đầu tiên, bà được thấy một bộ mặt khác của , mất kiểm soát, hoàn toàn khác xa Hà Chấn Đ mà bà từng biết.

- Hà Chấn Đ, Trần Triệu Thu, .. hai lại ở trong nhà này? Lệ Na đâu? – Trịnh Việt Cường ngơ ngác hỏi.

- Câu này để hỏi mới đúng chứ? thu mua Kim Thế và giấu cô ấy ở đâu rồi? – Hà Chấn Đ tiến lại gần Trịnh Việt Cường, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

- Gì chứ? Lệ Na kh có ở đây ? đã nói cô ấy có thể ở lại đây mà.

Trần Triệu Thu toát hết mồ hôi khi nghe hai người đàn cứ hỏi qua hỏi lại mà chẳng có câu trả lời. Có vẻ như vị phó tổng của Trịnh Bối cũng kh biết tung tích cô vì cái mặt hắn lúc này thộn ra chẳng khác mấy gã đần là mấy.

- Giỏi lắm Trịnh Việt Cường, lần này thắng rồi. Bảo với cô ta, khôn hồn thì đừng xuất hiện trước mặt nữa.

Hà Chấn Đ vứt lại lời cảnh cáo và lướt qua hắn. Trần Triệu Thu khó xử, chần chừ mấy giây, sau đó cúi đầu chào Trịnh Việt Cường rồi chạy theo sếp.

Mỹ Liên đang ̣nh chạy thu gom quần áo thì bị Trịnh Việt Cường tóm lại hỏi han. Bà vừa run vừa nói cho hắn biết rằng khi Hà Chấn Đ tới thì Khương Lệ Na đã biến mất rồi. Bà cũng cho biết mình được Hà Chấn Đ thuê tới chăm sóc cô chứ chẳng phải người do cô mướn nên hiện tại bà cũng kh biết cô đâu, ở đâu.

Ngay khi cánh cửa xe vừa mở, Hà Chấn Đ liền lôi bó hoa hồng lớn ra, thẳng tay ném nó xuống và dùng chân giậm nát. Một lần nữa, cô lại bỏ rơi , quay như một thằng hề.

Nếu như cô đã nhất quyết từ chối tình cảm của thì cũng sẽ kh phí tâm tư lên cô nữa. là ai? là chủ tịch Hoa Vinh. Có rất nhiều cô gái muốn cùng nên nghĩa phu thê. Cô tưởng chỉ mỗi cô đẹp, tốt hay ?

- Sếp, giờ đâu đây ạ? – Trần Triệu Thu lấm lét nhìn gương chiếu hậu và hỏi.

- Về khách sạn, chờ thay đồ rồi đến c ty.

- À, còn về c việc của cô Liên Hoa..

- Bảo cô ấy cứ nộp đơn xin việc và phỏng vấn theo quy trình, nếu thật sự ưu tú như mẹ cô ấy nói thì sẽ được nhận thôi.

Trần Triệu Thu vâng dạ, tập trung ôm vô lăng. Hắn còn tưởng vì Mỹ Liên kh tr chừng nổi Khương Lệ Na mà sẽ giận lây con gái bà, kh muốn nhận cô vào tập đoàn nữa.

Tuy nói vậy nhưng hắn biết nếu có ý cho cô ấy vào Hoa Vinh, sẽ bảo ban phỏng vấn giơ cao đánh khẽ khi phỏng vấn. Ưu tú thế nào thì Liên Hoa cũng chỉ là một sinh viên mới ra trường, riêng mục kinh nghiệm đã thua xa nhiều ứng viên khác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...