Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 131: Bí Mật Chỉ Của Hai Người - 1
Th tin Trịnh Bối thu mua Kim Thế thành c nh chóng được đề cập trên các báo mạng và chẳng mấy chốc, Hà Chấn Quốc cũng đã biết.
Rõ ràng Hà Chấn Đ đã nói với rằng ngay khi trở về, sẽ mở một cuộc họp, th qua ý kiến của các cổ đ, sau đó liên hệ với Kim Thế, tiến hành các hồ sơ thủ tục thu mua này.
Thế nhưng, giờ đây Kim Thế đã thật sự đổi chủ, nh đến mức kh chỉ mà mọi người đều ngạc nhiên trước tốc độ làm việc của hai cha con nhà họ Trịnh.
Sau bữa cơm trưa, Hà Chấn Quốc liền hẹn gặp Hà Chấn Đ và lái xe đến quán cà phê đối diện tập đoàn. Khoảnh khắc nhìn đứa con trai ngồi xuống trước mặt mình, nhận ra vẻ bất ổn trong ánh mắt dù rằng đang cố gắng thể hiện bản thân đang ổn.
- Ba gọi con ra có chuyện gì kh ạ? ba kh vào tập đoàn?
- Con gặp con bé chưa? – Ông đặt tách trà xuống và hỏi thay vì trả lời.
- Cô ấy bỏ trốn rồi ba à. Ba, có phải con tr rất đáng ghét kh? Thế nên, cho dù Trịnh Bối kh thu mua với giá cao bằng con thì cô ấy vẫn bán Kim Thế cho họ. Cô ấy kh muốn ở bên con.
Tuy Hà Chấn Đ mỉm cười nhưng thân là một người cha, làm Hà Chấn Quốc có thể kh nhận ra nỗi tuyệt vọng và tự ti trong mắt con trai chứ.
Thế nhưng, cũng có thể hiểu cho cảm giác của Khương Lệ Na và hiểu cho quyết ̣nh của cô. Thật khó để làm vợ một người khi mà trước đó kh lâu, cô đã ́nh hôn cùng em trai người đó, sẽ rất gượng gạo.
- Chấn Đ, hãy nhớ, ba mẹ chỉ còn mỗi mình con thôi. Nếu tâm trạng kh tốt, cứ nghĩ ngơi, du lịch đâu đó một thời gian cũng được, ba sẽ thay con ều hành tập đoàn.
- Con ổn mà. Chỉ buồn nốt hôm nay thôi. Con hứa.
Sau khi tiễn Hà Chấn Quốc ra xe, Hà Chấn Đ liền quay lại văn phòng, tiếp tục xử lý c việc. biết kh còn là cậu sinh viên năm nào nữa, kh thể đặt tình yêu lên hàng đầu, trên vai là tập đoàn có giá trị hàng tỷ đô la và hàng ngàn nhân viên. còn phải thay em trai báo hiếu cha mẹ, còn phải sống tốt phần của Hà Chấn Kiệt.
Một người con gái kh trân trọng tình cảm của thì kh đáng để bận tâm nữa, nhủ lòng sẽ vĩnh viễn quên cô. Là đã cố gắng thực hiện lời hứa nhưng cô kiên quyết chối từ, kh thể trách .
Còn về phần Trịnh Việt Cường, sau khi nhìn thấy căn phòng đầy mảnh kính vỡ và bó hoa hồng dập nát trước cổng, hắn đã lờ mờ đoán ra ý ̣nh của Hà Chấn Đ dù rằng Mỹ Liên chẳng đề cập đến. Vốn hắn cứ tưởng Hà Chấn Đ đã lơ cô khi chứng kiến cảnh lướt qua cô, mặc cô cầu xin để lên chiếc xe tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-131-bi-mat-chi-cua-hai-nguoi-1.html.]
- Lệ Na, em đâu vậy kìa?
Hắn lẩm bẩm tự hỏi rồi như chợt nhớ ra ều gì, hắn liền lên xe, chạy thẳng đến trụ sở c ty Kim Thế. Sau mấy lần đến đó để ký tá các hồ sơ mua bán, chuyển nhượng, hắn thấy Lục Mỹ và Lệ Na rất thân thiết, như chị gái với em gái chứ kh đơn thuần là cấp trên, cấp dưới, thế nên, hắn đoán Lục Mỹ chắc chắn biết tung tích hiện tại của cô, hoặc có thể là ai đó trong ban lãnh đạo của Kim Thế sẽ biết.
- Phó tổng à, thật sự kh biết Lệ Na đâu cả, thật xin lỗi . Cô ấy nhờ tìm nhà thuê nhưng còn chưa tìm ra thì đã kh liên lạc được nữa rồi. – Lục Mỹ đứng trước mặt hắn, bẻ hết mười ngón tay kêu rắc rắc, khổ sở giải thích.
Cô thật sự muốn đập cho gã giám đốc phòng nhân sự một trận vì cái tội nhiều chuyện. Chẳng biết gã núp ở đâu mà nghe được chuyện Khương Lệ Na nhờ cô kiếm cho một căn nhà rẻ tiền, xa khu vực sầm uất này để thuê trọ và rồi khi nghe Trịnh Việt Cường hỏi thăm tung tích cô nàng, gã liền bảo hắn gặp cô.
- Xin cô đấy Lục Mỹ, rất lo cho cô ấy. – Giọng Trịnh Việt Cường như thể đang van xin người đối diện hãy nói cho hắn biết.
- cũng kh biết mà, hay là.. hay là đuổi việc . – Mặt Lục Mỹ méo mó, gần như sắp khóc tới nơi.
Cuối cùng, Trịnh Việt Cường đành rời trong sự thất vọng. Hắn và Khương Lệ Na kh thân thiết đến mức có thể biết được những nơi cô thường lui tới và càng kh thể đoán được hướng cô sẽ . Đứa em gái này còn chưa nhận được sự bù đắp của hắn thì đã vội cắt đứt liên lạc với hắn rồi.
Tuy biết cô là em mình nhưng tình cảm ban đầu hắn dành cho cô vẫn chưa thay đổi ngay được, thành thử rất khó chịu, như có con kiến bò trong tim và gặm nhấm.
Sau khi lái xe lòng vòng thành phố, hắn chui luôn vào nghĩa trang, thắp nhang cho Khương Đức Sương và Hà Chấn Kiệt rồi ngồi đó, mong rằng khi chiều chạng vạng, biết đâu cô nhớ ba và vị hôn phu mà đến đây.
Chờ mãi cuối cùng cũng nghe tiếng bước chân vang lên nhưng người xuất hiện lại là Trần Triệu Thu.
- Việt Cường, đến thăm Chấn Kiệt à? – Trần Triệu Thu cười gượng, lên tiếng hỏi.
- Ừ. Nhưng mục ́ch chính là muốn gặp Lệ Na, kh hỏi thăm được tung tích của cô ấy. – Trịnh Việt Cường thật thà đáp.
- Hôm nay sếp phải hủy mấy cuộc họp vì tâm trạng cũng đang treo trên đọt tre. - Trần Triệu Thu ngồi bệt xuống nền gạch, thở dài.
Trịnh Việt Cường cũng ngồi xuống cạnh hắn, kh quan tâm tới việc áo quần mình có bị bẩn hay kh. So với Hà Chấn Đ, Trần Triệu Thu vẫn dễ để nói chuyện hơn, ít ra Trịnh Việt Cường cảm thấy tên trợ lý này thấu tình đạt lý hơn cả sếp của hắn, ăn nói cũng có chừng mực.
Cũng có thể là ̣a vị và chức quyền của Hà Chấn Đ quá cao, thành thử khi giận lên, hai chữ chừng mực cũng biến mất vì vốn dĩ kh cần kiêng dè ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.