Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 145: Khó Quên - 1

Chương trước Chương sau

Rời khỏi phòng khách, Hà Chấn Đ chưa về phòng mình vội mà đẩy cửa, bước vào phòng em trai.

Đôi khi, vẫn chưa tin đây là sự thật, đôi khi, nghĩ rằng một khi mở cánh cửa này, vẫn sẽ nhìn thấy Hà Chấn Kiệt trong bộ dạng lúc thì nhàn nhã tưới hoa, lúc thì bận rộn gấp quần áo cho vào vali để làm từ thiện tại một vùng heo hút nào đó.

Những vật dụng của em trai vẫn giữ nguyên chỗ cũ, kh ai chạm vào kể từ ngày căn phòng vắng chủ, mẹ nói sợ cầm lên, khi hạ xuống sẽ đặt lệch chỗ, kh còn giống cách sắp xếp của con trai bà.

- Nhật ký? Chấn Kiệt mà cũng viết nhật ký ? – Hà Chấn Đ mỉm cười khi kéo ngăn bàn ra và thấy một cuốn sổ xinh xắn bên trong.

Như bị một thế lực vô hình nào đó ều khiển, vươn tay, nhấc nó lên và lật giở từng trang. Những câu chữ ngắn gọn, tổng kết những chuyện xảy ra và những cảm xúc xoay qu mối tình giữa em trai và Khương Lệ Na trong từng ngày liên tục đập vào mắt .

Bắt đầu là niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cô nhận lời làm người yêu và đồng ý kết hôn. Dần dà sau đó có những nỗi niềm, những suy nghĩ m.ô.n.g lung đan xen bởi giữa cả hai dường như vẫn còn tồn tại bức tường thành ngăn cách.

kh ngờ họ yêu nhau và đã ́nh hôn nhưng một nụ hôn môi vẫn là ước vọng xa vời đối với Hà Chấn Kiệt.

Hà Chấn Đ kh hề biết rằng nụ hôn đầu tiên Khương Lệ Na chủ động trao cho vị hôn phu cũng chính là nụ hôn cuối cùng cô dành cho em trai nhưng ngày đó, Hà Chấn Kiệt đã kh về nhà và chưa kịp ghi lại vào nhật ký.

- Chấn Kiệt, xin lỗi, xin lỗi..

Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống từ khóe mi người đàn , làm nhòe nét mực cũ. kh nghĩ em mình phải chịu đựng cảnh cô đơn trong tình yêu khi mà bản thân càng ngày càng tiến gần đến thềm hôn lễ.

Hóa ra, lời thú nhận tình yêu mà Khương Lệ Na nói trước mộ Hà Chấn Kiệt chính là lời thú nhận muộn màng và em trai vĩnh viễn kh thể nghe thấy. Rốt cuộc, cả hai người họ đã chịu đựng những cảm giác dằn vặt gì vậy?

Suốt đêm, Hà Chấn Đ kh rời khỏi căn phòng, cứ ngồi thẫn thờ, mắt kh rời khỏi cuốn nhật ký và khi bình minh đến, quyết ̣nh mang nó về phòng mình, giấu vào một nơi mà kh ai có thể tìm thấy.

Em trai thương Khương Lệ Na nhiều như vậy, cho dẫu cô có bỏ trốn hay lừa dối thì cũng kh được phép ghét bỏ cô, hận cô, phải đưa cô về và chăm sóc cô, cho cô những gì tốt đẹp nhất. Huống hồ, cô rõ ràng vẫn còn yêu .

Tuy thức trắng đêm nhưng Hà Chấn Đ vẫn chuẩn bị đến c ty làm việc. Dòng nước ấm áp chảy trên cơ thể khiến tâm tình dễ chịu đôi phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-145-kho-quen-1.html.]

Linh tính mách bảo cho biết rằng cuối tuần này, sẽ được gặp cô. Bờ bắc thành phố nói nhỏ kh nhỏ, nói lớn kh lớn nên cơ hội chạm mặt nhau vẫn rất lớn.

Vẫn như bao ngày khác, ngay khi vừa thấy Hà Chấn Đ bước vào sảnh chính, Sara đã tiến lại, xách cặp táp giúp , đồng thời phổ biến lịch trình trong ngày.

Cô có cách làm việc khác Trần Triệu Thu và Khương Lệ Na nhưng kh hề gây cảm giác khó chịu cho Hà Chấn Đ. Đường từ sảnh chính đến văn phòng chủ tịch là đủ để cô hoàn thành bước báo cáo lịch trình cùng một số vấn đề nho nhỏ.

Cũng chính vì vừa vừa nghe cô trợ lý nói nên Hà Chấn Đ chẳng mảy may để ý những người xung qu, bao gồm luôn cô gái có vẻ đẹp giống người thương, Liên Hoa.

Vốn Liên Hoa ̣nh tiến đến chào hỏi nhưng thấy và Sara nh như lướt ván nên là thôi. Đêm qua, khi cô chìm vào giấc ngủ, vẫn còn cảm nhận được mùi hương nam tính của vướng vít xung qu mình.

Càng có cơ hội gần , cô càng muốn sớm ngày có được . Cô kh tin kh có cảm giác nào với cô khi nhìn vào gương mặt này.

Đúng tám giờ, mọi người đều trở về vị trí của mình và làm việc. Liên Hoa chốc chốc lại liếc nhìn Trần Triệu Thu, hy vọng hắn có hồ sơ gì đó cần chữ ký của chủ tịch để cô có thể lấy cái cớ mang hồ sơ ký và tăng tần suất xuất hiện trước mặt người đàn hoàng kim ấy.

Tuy dáng dấp, gương mặt của người đàn đang là sếp trực tiếp của cô cũng có thể liệt vào hàng cực phẩm, năng lực thì miễn chê nhưng suy cho cùng, cô biết cái chức d kia chẳng qua giúp hắn được thêm vài con số kh vào khoản lương hàng tháng, khoản thưởng hằng năm thôi chứ chẳng có gì hơn. Hắn kh có cổ phần trong tập đoàn này và cái ghế đó có thể mất bất cứ lúc nào, tùy thuộc vào Hà Chấn Đ.

- A lô, em nghe đây sếp. – Trần Triệu Thu vội bắt máy khi thấy tên Hà Chấn Đ hiện trên màn hình ện thoại.

- Mua cho ly cà phê. À.. à.. gì thế này? quên mất. lại quên rằng cậu kh còn là trợ lý cho mình nữa chứ?

Trần Triệu Thu bật cười thích thú và nói rằng hắn sẽ nh chóng giúp mua cà phê. Bản thân hắn cũng khác gì đâu, thi thoảng, hắn vẫn ngỡ mình là trợ lý của , quên mất hiện tại mình đang ở vị trí phó tổng giám đốc.

- Liên Hoa, mua một ly cà phê đen ít đường rồi mang đến cho chủ tịch nhé. Quán đối diện c ty, ấy chỉ quen uống cà phê ở đó.

- Vâng ạ.

Cô đáp nh rồi chạy vụt như một cơn gió khiến Trần Triệu Thu cũng ngỡ ngàng. Thế nhưng, hắn nh chóng nở nụ cười, lắc đầu, cho rằng cô nàng này giống trẻ con chứ chẳng suy nghĩ sâu xa hơn.

Tuy phòng làm việc của Liêu Bích Linh vẫn để trống nhưng Trần Triệu Thu bắt chước sếp của hắn, cho trợ lý kê bàn làm việc chung trong phòng, tiện thể chỉ bảo và kèm cặp thêm bởi Liên Hoa dẫu cũng chỉ mới vào c ty gần ba tháng, nghiệp vụ thực tế chưa chuẩn lắm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...