Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 146: Khó Quên - 2

Chương trước Chương sau

Cầm ly cà phê trong tay, Liên Hoa hớn hở gõ cửa phòng chủ tịch và bước vào, đặt nó xuống trước mặt Hà Chấn Đ. Đây là lần đầu tiên, cô được chứng kiến chốn làm việc riêng tư của .

- Cà phê của chủ tịch đây ạ.

- Ừ, cảm ơn em.

Dứt lời, lấy tay che miệng, ho lên mấy tiếng. Hôm qua, hút khá nhiều thuốc thành thử sáng giờ cứ chốc chốc lại lên cơn ho, cuống họng cứ như bị mắc cái lá lúa.

- Chủ tịch, bệnh ạ? – Liên Hoa mạnh dạn hỏi.

- Kh . Em về làm việc .

- À, vâng..

Khi tự tay khép cánh cửa phòng, đầu cô liền nảy ra một suy nghĩ. Phải rồi, đàn yếu đuối nhất là lúc đang bệnh mà có ai đó xuất hiện, quan tâm và chăm sóc họ. Có lẽ cô nên nhân cơ hội này, bày tỏ sự lo lắng đối với .

Nghĩ là làm, khi giờ cơm trưa đến, cô chạy nh đến tiệm thuốc tây, mua một hộp kẹo ngậm giúp giảm ngứa cổ và ho cùng một chai dầu gió.

Vì biết Hà Chấn Đ luôn ăn trưa một mình trong phòng nên Liên Hoa tr thủ đến phòng bởi cô biết vào khung giờ này, chỉ có thôi, Sara thì đang dùng bữa cùng các nhân viên lễ tân rồi.

Nghe tiếng gõ cửa, tay cầm thìa của Hà Chấn Đ cũng khựng lại nhưng vẫn lên tiếng cho phép người bên ngoài vào. tưởng là Sara nuốt chửng thức ăn nên quay về sớm, nào ngờ người tiến vào lại là cô gái ban sáng mua cà phê cho .

- Cái gì vậy? – Hà Chấn Đ ngạc nhiên khi thấy chiếc túi được đặt xuống trước mặt mình.

- À, cái này có thể giúp bớt ho ạ, kẹo ngậm và dầu gió, .. bôi chút dầu lên cổ sẽ có tác dụng đấy ạ. Thôi, em kh làm phiền nữa, chào .

Hà Chấn Đ còn chưa kịp nói thêm câu nào thì Liên Hoa đã chạy mất hút, nh như một con thỏ. Khi ra đến hành lang, tim cô vẫn còn đập như đánh trống.

Ở Hà Chấn Đ luôn toát ra một khí thế bức người dù rằng nói chuyện rất nhẹ nhàng, cũng kh tỏ ra lạnh lùng, vô cảm.

Theo như cô tìm hiểu thì những người lắm tiền nhiều của như sẽ bị những thứ tưởng chừng như chẳng có giá trị khiến cho cảm động và cô hy vọng những thứ cô mua sẽ làm nên chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-146-kho-quen-2.html.]

Phía bên trong, Hà Chấn Đ tiếp tục ăn cơm. đưa mắt nhìn hộp kẹo và nhớ tới Khương Lệ Na, cô cũng từng mua nó cho thay cho lời nhắc đừng hút thuốc nữa.

Cô gái vừa xuất hiện trong nỗi nhớ của lúc này đang mân mê khung ảnh chú rể đơn trên tay. Khương Lệ Na đặt ảnh Hà Chấn Kiệt ngay nơi làm việc để thi thoảng ngắm nhìn và cũng là muốn nhìn thấy cô đang chăm chỉ làm việc, đang sống tốt.

Mỗi lúc mỏi tay, mỏi mắt, cô ngừng lại, ngắm và tự trò chuyện đôi ba câu. Đã lâu rồi, cô kh mơ thấy nữa, cô tự hỏi phải chăng đã đến Thiên Đường rồi.

- Em nhớ , Chấn Kiệt. – Cô áp khung ảnh vào lòng, khẽ thở dài.

Hôm bốn mươi chín ngày của và ba mình, cô rất muốn về thăm họ nhưng lại sợ bị Hà Chấn Đ bắt gặp nên đành đứng bên này bờ s ngóng sang. Vẫn sống trong thành phố nhưng cô cảm thấy mình có khác gì một kẻ tha hương đâu.

Có lẽ cô sẽ về lại bên đó khi mà Hà Chấn Đ đã tìm được bến đỗ, kết hôn và sinh con. Lúc đó, dĩ vãng mới thực sự được chôn vùi.

Bên ngoài ô cửa sổ, Lý Phong im lặng đứng nhìn rồi nhẹ nhàng đặt phần cơm xuống trước cửa phòng, sau đó quay về mới lấy ện thoại nhắn tin cho cô, bảo cô ra lấy vào ăn.

Chị dâu và trai hắn cứ bắt hắn mời cô sang nhà họ dùng cơm nhưng hắn nhất quyết kh làm theo ý họ và kết quả là họ dúi phần cơm thịnh soạn vào tay hắn, bắt hắn mang sang, còn mắng hắn kh biết cách tán tỉnh, lấy lòng, lấy ruột người trong mộng.

Đứng từ bên này nhìn sang, Khương Lệ Na có thể nhìn thấy bóng dáng Lý Phong ở trên ban c tầng hai. Cô vừa giơ hộp cơm lên, vừa gọi ện cho hắn.

- Đừng ngại, là chị dâu bảo đưa sang đấy. Có vẻ đã sai khi đưa cô đến ở gần đây. Hy vọng cô đừng cảm thấy chúng quá phiền. – Lý Phong giơ tay chào lại, đồng thời lên tiếng giải thích.

- Kh đâu, cảm ơn chị ấy giúp nhé. rất thích sống ở đây, có việc làm và rất an toàn.

Người trên ban c nh chóng biến mất và Khương Lệ Na cũng quay vào trong. Cô ̣nh sẽ mua nhưng xem ra đỡ tốn tiền rồi.

Tuy bị trai và chị dâu của Lý Phong gán ghép với hắn nhưng cô kh cảm thấy khó chịu bởi hắn đã nói rõ rằng đều do họ mắc bệnh hoang tưởng, xem phim tình cảm lãng mạn quá một trăm tám mươi phút và hắn đối với cô chỉ là quan hệ bạn bè, quản lý và nhân viên.

- Chấn Kiệt, có người đối xử rất tốt với em, sẽ kh ghen chứ? Em biết sẽ kh ghen đâu. Mình ăn trưa nào. – Cô cầm khung ảnh lên, hôn nhẹ rồi đặt vào chỗ cũ.

Người ta thường nói thời gian là một liều thuốc tiên, giúp con người có thể dần nguôi ngoai những nỗi nhớ thương và buồn. Cô c nhận đúng là như vậy, nhưng chỉ là giảm một ít mà thôi, cô vẫn luôn giấu nỗi buồn sau nụ cười của mình và vẫn luôn nhớ nhung dù đã khiến bản thân luôn luôn bận rộn.

- Tại em phải quên nhỉ? Chấn Kiệt, em nhớ , nhớ đến hết đời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...