Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 151: Ngày Bình Yên - 1

Chương trước Chương sau

Sau một đêm ngon giấc, Khương Lệ Na thức dậy và nh chóng vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi ngồi vào bàn máy may. Tốc độ may của cô rất nh nhưng khâu cắt chỉ lại khiến cô mất nhiều thời gian, cô ước có ai đó giúp mình cắt chỉ.

Tuy Lý Phong ngỏ lời mời cô hợp tác kiếm tiền nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại cô phải chăm chỉ và làm tốt c việc này.

- Chào buổi sáng, cô đã ăn sáng chưa? – Lý Phong nhìn cô qua ô cửa sổ, giơ hai phần thức ăn lên và hỏi.

- À, ăn rồi.

- Cô dậy sớm thật đấy, đúng là con ong chăm chỉ.

- Cửa kh khóa.

Hắn gật đầu rồi đẩy cửa bước vào căn phòng nhỏ, đặt một phần thức ăn lên kệ bếp rồi ngồi bệt dưới sàn nhà, ăn phần còn lại.

Khương Lệ Na liếc nhìn người đàn , khẽ mỉm cười rồi tiếp tục c việc. Lý Phong luôn cho cô cảm giác như hắn là người nhà, thân thiện và khiến cô yên tâm khi ở cạnh bên.

Thấy cô ngừng may, chăm chú cắt chỉ nên sau khi ăn xong, hắn liền đoạt lấy cây kéo trên tay cô và ra hiệu cho cô tiếp tục. Cô tự hỏi phải chăng hắn có thuật đọc tâm, biết cô mong ước được ai đó giúp.

- ra nước ngoài khoảng mấy ngày thì về? – Tiếng nói của cô hòa lẫn vào tiếng máy may xoành xoạch.

- Thứ ba. Chính xác là tối thứ ba sẽ về đến sân bay.

Khoảng kh gian rơi vào yên lặng, chỉ còn âm th của chiếc máy may vang lên khi Khương Lệ Na thao tác. Khung cảnh trong căn phòng lúc này như khắc họa một đôi vợ chồng cần mẫn kiếm tiền.

Khương Lệ Na kh biết rằng tháng ngày bình yên lánh bão của cô sắp kết thúc khi mà Hà Chấn Đ đã cho người ều tra đến tận quán rượu Thiên Đường.

Có ều, vẫn chưa thể tin là Khương Lệ Na làm việc ở đó, thứ nhận được là bức ảnh chụp cô lúc lên xe vào lúc hai giờ sáng cùng một người đàn có vóc dáng cực phẩm.

- Bức ảnh chụp được đêm qua, sáng nay thì quán rượu đóng cửa nên vẫn chưa hỏi được gì ạ. Cũng kh biết là cô ấy làm việc ở đó hay chơi nữa. – Trần Triệu Thu nhỏ giọng nói.

- Lệ Na kh phải là người thích chơi bời và uống rượu thâu đêm suốt sáng. – Hà Chấn Đ cất tấm ảnh vào ngăn bàn, đáp lời.

- Vâng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-151-ngay-binh-yen-1.html.]

Trần Triệu Thu rồi, căn phòng chỉ còn lại một mình Hà Chấn Đ. lấy bức ảnh ra, nhìn chằm chằm vào người đàn bên cạnh cô.

biết cô gái này có sức quyến rũ đối với cánh mày râu nhưng tin vào nhân cách của cô, ít ra, cô sẽ kh dễ dàng bắt đầu mối quan hệ yêu đương với ai đó khi mà em trai mất chưa được một trăm ngày.

Một ngày làm việc với cường độ cao trôi qua nh chóng và khi hoàng hôn bu xuống, các nhân viên lần lượt rời ghế để trở về mái ấm của mình.

Liên Hoa xếp gọn lại mớ hồ sơ trên bàn Trần Triệu Thu rồi cúi đầu chào hắn trước khi rời phòng. Ngày mai là thứ bảy rồi, theo lịch trình thì họ sẽ xuất phát từ sớm, buổi sáng mọi người có thể chơi riêng và tối đến mới cần tập trung lại để gặp gỡ các do nhân trẻ.

Ngay khi về đến căn phòng trọ, Liên Hoa liền tắm gội và đến tủ quần áo, chọn đồ. Nhìn nhìn lại, cô vẫn kh thấy chiếc váy nào vừa mắt dù rằng khi cô mua chúng, cô đã rất ưng ý. Suy nghĩ một hồi, cô vội thay đồ và đến tìm mẹ mình, rủ bà cùng mua sắm.

- Cô gái mà Chấn Đ từng thích thường mặc quần áo như thế nào vậy mẹ? – Liên Hoa vừa hỏi vừa ngắm nghía mấy chiếc váy trong cửa tiệm.

- Thì.. mẹ thấy đồ của cô ấy toàn mấy màu nhã nhặn, kiểu thì kín đáo. Nhưng mà.. con mua đồ cho con mà hỏi làm gì? – Mỹ Liên khó hiểu nhìn con gái.

- Kh có gì, con hơi tò mò thôi. Con chỉ muốn biết người con gái có thể thu phục trái tim của nhiều người đàn thành đạt là người có gu ăn mặc thế nào.

Cuối cùng, những chiếc váy mà Liên Hoa chọn đều có màu nhã nhặn và kín đáo dù rằng trước đó, cô đã có ý ̣nh mua vài chiếc váy khoe vai trần và khoét cổ sâu gợi cảm để mặc vào ngày mai.

Trước mắt, cô sẽ khiến nhìn thấy hình bóng của người con gái đó trên cô và từ từ sẽ trút bỏ hình tượng th lịch này để triệt để quyến rũ . Cô kh tin có người đàn kh thích phụ nữ ăn mặc hở hang một chút.

Cùng lúc này, trên tầng cao nhất của tập đoàn Trịnh Bối, Trịnh Việt Cường vẫn đang miệt mài xử lý hồ sơ. Việc thu mua Kim Thế khiến đôi vai của hắn đã nặng càng thêm nặng.

May mắn là các đối tác đang hợp tác với Kim Thế đã đồng ý gia hạn thời gian giao hàng cho Trịnh Bối hoàn tất các c đoạn liên quan đến hồ sơ pháp lý cũng như tìm nguồn cung cấp nho tươi.

Các n trại chuyên cung cấp nho cho Kim Thế đã ký hợp đồng với một bên khác vì việc th toán diễn ra quá chậm trễ trước cả khi Trịnh Bối thu mua thành thử hiện tại tình hình là có cầu mà kh có cung.

- Phó tổng giám đốc, chưa về ạ. – Trợ lý thò đầu vào phòng và hỏi.

- Ừ, chuẩn bị về đây, cậu cứ về trước .

- Vâng.

Liếc nhìn đồng hồ, thấy đã hơn bảy giờ tối, Trịnh Việt Cường chậm rãi tắt máy tính rồi vươn tay lấy chiếc áo vest, rời khỏi phòng.

Tuy bận rộn là vậy nhưng hình ảnh của cô gái nhỏ hôm qua vẫn cứ thường trực trong đầu hắn, tóc cô đã hơi dài ra một chút, cột đơn giản thành chùm nhỏ phía sau, nụ cười gượng gạo và chân cô có vết thương. Cũng may, cô đã có da có thịt hơn, kh đến nỗi quá ốm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...