Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 152: Ngày Bình Yên - 2
Chiếc xe lao nh trên đường, hướng về phía bờ Bắc. Có nằm mơ, Trịnh Việt Cường cũng kh ngờ cô lại chọn c việc với môi trường xô bồ và phức tạp như vậy.
Với trình độ cùng ngoại hình và kinh nghiệm làm việc tại tập đoàn lớn của cô, một c việc văn phòng là kh khó để xin, hoặc cô có thể nộp đơn vào các c ty thiết kế thời trang và làm việc đúng với chuyên ngành cùng sở thích.
Khi Trịnh Việt Cường đến quán rượu, đã là chín giờ tối. Hắn bước qua cánh cửa, đưa mắt nhìn một vòng kh gian bên trong.
Đèn nhiều màu chớp tắt, những cô gái xinh đẹp, che giấu đường cong nóng bỏng trong những chiếc váy th lịch, kh quá hở hang, mùi rượu đắt tiền quyện với mùi mực nướng và những tiếng trò chuyện lẫn trong tiếng nhạc kh quá lớn.
- một mình hay bao nhiêu người ạ? ngồi ngoài này hay trong phòng riêng ạ. – Một cô nhân viên trẻ tiến lại, cúi đầu chào và lễ phép hỏi.
- Cho phòng riêng. À, với lại.. cô cho hỏi hôm nay cô Khương Lệ Na có làm kh?
- À, vâng, có chứ, mời theo , lát nữa, cô ấy sẽ mang rượu đến cho .
Xuyên qua đám người đ đúc, Trịnh Việt Cường theo cô gái đến dãy phòng VIP phía trong, nơi đây kh còn tiếng ồn nào nữa, cách âm hoàn toàn với sảnh chính.
Có một số khách khi đến chỉ muốn được phục vụ bởi một nhân viên mà họ thích, tất nhiên, kh có hành động đụng chạm nào được cho phép đối với nhân viên chỉ mang trách nhiệm phụ vụ đồ ăn, thức uống, chỉ là vì thích vẻ ngoài, cách nói chuyện, đơn giản vậy thôi.
Còn nếu khách hàng cần người vuốt ve ôm ấp thì sẽ có đội ngũ mỹ nhân riêng, còn nếu muốn thân mật hơn thì tự thỏa thuận và dắt nhau ra khách sạn, quán rượu kh quản lý nhân viên một khi họ đã bước chân ra ngoài.
- Mời chọn món và thức uống ạ. – Cô nhân viên đưa menu cho khách và cười tươi như hoa.
- Tôm nướng, mực khô nướng, dĩa trái cây nhưng đem vào phòng thì mới cắt nhé và mấy chai nước suối. Hôm nay kh đưa tài xế theo nên chỉ vậy thôi.
Cô nhân viên lại mỉm cười rồi bảo hắn chờ một chút, sau đó nh chóng rời . Lần đầu tiên, cô thấy một gã đàn vào đây nhưng lại gọi nước suối.
Thế nhưng, cô lại rất tuyên dương ý thức tham gia giao th của hắn, nếu ai cũng như hắn, tai nạn sẽ rất hiếm xảy ra. Có ều hắn lại bảo mang trái cây vào phòng mới được cắt vậy, hắn sợ nhà bếp ăn vụng à?
Nghe bảo có vị khách nam đẹp trai, phong độ như tổng tài trong truyện ngôn tình đến tìm mình, Khương Lệ Na hoang mang vô cùng. Tim cô như muốn ngừng đập và tự hỏi đó có phải là người cô đang trốn tránh kh.
Để đề phòng chuyện bất trắc, cô lấy ện thoại ra, tìm ảnh Hà Chấn Đ và hỏi cô đồng nghiệp rằng có phải người trong phòng số chín là ta kh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-152-ngay-binh-yen-2.html.]
- Trời đất, dòng chữ này ghi ta là chủ tịch của Hoa Vinh mà, chị nằm mơ ? Kh phải ta đâu nhưng nhan sắc thì cũng một chín một mười đấy, chỉ là kh biết có giàu bằng kh.
Cô nhân viên này mới từ dưới vùng n thôn lên, vào làm mới được một tuần, gia cảnh vô cùng nghèo, ngày học, làm, tối cũng làm thành thử kh có thời gian hóng hớt drama của giới thượng lưu.
Nói tóm lại, cô ấy gần giống người tối cổ, ện thoại thì xài loại Nokia chỉ nghe, gọi, đập, chọi. Trình độ tiếng vẫn ba chấm lắm nhưng Lý Phong đã th qua hồ sơ xin việc của cô ấy chỉ vì trước khi vào phỏng vấn, cô ấy đã đỡ lấy một vị khách nữ say mèm từ quán bước ra khi bà bị vấp và suýt ngã.
Sau khi nhận lấy khay thức ăn và hai chai nước suối, Khương Lệ Na liền đến căn phòng có vị khách chỉ ̣nh mình phục vụ.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, cô sững sờ vì nhận ra người bên trong là Trịnh Việt Cường, dưới ánh đèn màu vàng cố ̣nh, kh chớp tắt, gương mặt của hắn phản chiếu một nỗi buồn man mác. Theo quy ̣nh của quán, cô cúi đầu thật thấp để chào rồi tiến đến, đặt từng dĩa thức ăn lên bàn.
- Đồ ăn gọi đây ạ.
Trịnh Việt Cường nhìn cô gái đang khom lưng, cúi đầu, diễn tròn vai nhân viên phục vụ mà đau xót trong lòng, cổ họng hắn nghẹn lại dù rằng trước đó đã nghĩ ra rất nhiều câu để hỏi cô.
- Lệ Na.
Khoảnh khắc ngước lên, cô bắt gặp đôi mắt buồn thăm thẳm của hắn. Thật sự, cô kh muốn gặp người đã từng quen tại nơi này, bao gồm luôn cả hắn.
Ân tình của hắn, cô mãi mãi kh quên nhưng hiện tại kh có cách nào trả món nợ này bởi một kẻ như hắn kh hề thiếu tiền, còn tình yêu là thứ cô kh thể cho hắn. Thế nên, cô chỉ biết cầu nguyện cho hắn có sức khỏe và cuộc đời gặp nhiều may mắn, mãi bình yên.
- Em cắt trái cây và xé mực nhé. – Cô nhoẻn cười, hỏi nhỏ.
- Ừ.
Vì biết quán rượu Thiên Đường có quy ̣nh kh cho phép nhân viên phục vụ ngồi cùng khách nên hắn mới cố tình kh cho nhà bếp cắt trái cây sẵn. Hắn biết Khương Lệ Na sẽ dựa vào quy ̣nh này mà từ chối hắn. Còn chờ cô tan làm thì quá khuyu rồi, cô sẽ lấy cớ cần về nhà ngủ.
Khương Lệ Na ngồi xuống chiếc ghế nhỏ và bắt đầu mang bao tay nilong để cắt trái cây, đồng thời hỏi thăm về c việc của Trịnh Việt Cường cũng như sức khỏe của hắn bởi cô nhận ra sắc mặt hắn kh tốt và gầy hơn nhiều so với lần cuối cả hai gặp nhau.
- C việc của vẫn ổn. Thời gian này tăng ca nhiều nên ốm là lẽ thường tình thôi. À, xin lỗi em về chuyện hôm qua, Tú Trân..
- Cô ấy đã xin lỗi rồi mà. Tuy là trai của Tú Trân nhưng ai làm nấy chịu, em vẫn luôn tôn trọng và biết ơn . – Cô cắt ngang lời hắn và mỉm cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.