Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 164: Rạp Xiếc Thiên Đường - 2
Trong khi đã chìm vào giấc ngủ sâu thì cô cứ hoài thao thức, chốc chốc lại hé màn, xuyên qua lớp cửa kính, nhìn ra đường phố đang dần thưa thớt.
Cứ ngỡ đã từ bỏ khi kéo cô ra khỏi xe vào ngày hôm đó nhưng cuối cùng, lại tiếp tục bám lấy cô kh bu. Cô tự hỏi bản thân phải làm gì cho đúng, chẳng lẽ họ cứ dằn vặt, giày vò nhau cho đến ngày trút hơi thở cuối cùng hay ?
- Lệ Na.. Lệ Na..
Nghe tiếng thổn thức, cô vội bu rèm, tiến đến bên cạnh và nắm lấy bàn tay đang đưa lên của . đèn vàng héo hắt từ chiếc đèn bàn giúp cô thấy rõ vầng trán nhíu lại và hai dòng nước mắt trào ra, rơi xuống gối.
gặp ác mộng ? thấy gì mà vừa gọi tên cô vừa khóc như vậy? Có phải đêm nào, cũng gặp ác mộng kh?
- Làm ơn.. đừng bỏ .. Lệ Na, cần em.. cần em.
- Em ở đây, kh rồi, ngoan nào. – Cô vội vỗ về lên vai và trấn an.
Bên ngoài đường phố, các ểm kinh do, hàng quán lần lượt tắt đèn, nhường chỗ cho bóng tối. Khương Lệ Na mỏi quá nên đành leo lên giường, nằm sát mép, ̣nh rằng lát nữa, khi ngủ thật say, sẽ rút tay ra bởi mấy lần cô toan thu tay lại thì đều nắm chặt.
Cô sợ mất giấc, sợ lỡ đâu tỉnh dậy, mơ mơ màng màng, còn say khướt mà đòi lái xe về lại bờ Nam. Thế nhưng, cô đã ngủ thiếp vì cảm giác êm ái do tấm nệm cao cấp mang lại cùng với kh khí dễ chịu, mùi hương thoang thoảng trong phòng.
Hà Chấn Đ thức giấc khi mặt trời đã lên. đưa tay bóp trán mấy cái, đảo mắt nhìn nh một vòng và hạnh phúc ngập tràn trong lòng khi thấy bên cạnh mình là con mèo nhỏ Khương Lệ Na đang cuộn tròn, ngủ đến mức kh biết giờ giấc.
Vậy là, kh cần ép bản thân mình quên cô nữa, nhất ̣nh sẽ đeo bám cô như cái cách mà cô đã đeo bám .
Gió từ chiếc quạt trên trần khiến những sợi tóc mỏng m của cô bay phất phơ, dán vào gương mặt mịn màng. đưa tay, nhẹ vén chúng sang một bên và trong giây phút kh kiềm lòng được, cúi xuống, đặt lên má cô một nụ hôn.
Cảm giác mềm mại, ấm áp từ đôi môi người đàn khiến Khương Lệ Na bất giác đưa tay lên, tìm kiếm thủ phạm gây ra sự nhột nhạt này và khi chạm vào mái tóc , cô giật mình, mở to mắt. Ở cự ly gần, gương mặt phóng đại trước mắt cô.
- Á..
- Cẩn thận.
Vốn đang nằm sát mép giường, thành thử khi Khương Lệ Na trở mình một cái, toàn thân cô liền bay ra khoảng kh, cũng may, Hà Chấn Đ phản ứng cực nh, nhào theo kéo cô rồi ôm lấy cô và kết quả là cả và cô đều rớt xuống giường.
Cú va chạm với sàn kh quá mạnh nhưng cũng khiến lưng bị đau, còn cô thì nhắm tịt hai mắt, tay vô thức nắm chặt lấy áo .
Mãi đến khi lấy lại hồn vía, cô nhận ra mình đang nằm trên người , mặt dán sát vào lồng ngực ấm nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-164-rap-xiec-thien-duong-2.html.]
Trong cơn hoảng loạn, Khương Lệ Na vội vàng ngồi dậy. Khổ thân cho cô, còn chưa kịp leo xuống thì phát hiện ánh mắt của người bên dưới cứ nhìn vào cổ mình chằm chằm.
Theo phản xạ có ều kiện, cô vội cúi đầu và kinh hoàng khi nhận ra cúc áo của mình bị bung hai cái, khiến chiếc áo lót lồ lộ ra ngoài.
- Á, kh được nhìn..
Nh như một con sóc, cô nhảy ra khỏi người và vội vàng cài cúc áo lại. Cô đoán chúng bị bung ra trong lúc vươn tay kéo cô khi cô đang rớt.
Bộ dạng co cụm, đáng yêu của cô nàng khiến Hà Chấn Đ kh nhịn được cười. Có lẽ đã sai khi dùng tiền và quyền của mình để ép buộc cô, lẽ ra nên theo đuổi cô cách nhẹ nhàng và lịch thiệp nhất.
- À, hôm qua em có lấy thẻ đen của ra để quẹt th toán. Là tại em gọi Trần Triệu Thu nhưng ấy bận nên là em mới đưa đến đây. Rồi sợ say quá, lỡ đâu trúng gió hay té ngã nên em nán lại, rồi..
- Cảm ơn em, Lệ Na. – lên tiếng cắt ngang lời giải thích dư thừa của cô.
- Kh có gì, là khách hàng của Thiên Đường. – Cô đáp, mắt vẫn kh dám nhìn .
Hà Chấn Đ ̣nh mở miệng nói gì đó nhưng tiếng chu ện thoại đã ngăn lại. Ngay khi vừa ấn nút nghe, giọng Sara đã vang lên, nhắc sáng nay có cuộc họp lúc chín giờ rưỡi.
Dẫu đã biết trước câu trả lời của Khương Lệ Na nhưng Hà Chấn Đ vẫn hỏi cô có đồng ý để đưa về kh và câu trả lời mà nhận đúng như nghĩ, cô từ chối.
- có việc phải về bờ Nam gấp, em th toán tiền khách sạn giúp nhé.
Dứt lời, đứng lên, dúi chiếc thẻ đen vào tay cô rồi nh chóng tiến về phía cửa. Hành động của nh đến mức cô còn chưa kịp phản ứng thì người đã rồi.
Cô uể oải đứng lên, thở dài rồi vuốt lại áo cho phẳng phiu. đưa thẻ cho cô, khác nào để lại một cơ hội gặp gỡ vào lần sau đâu.
Thấy Khương Lệ Na chìa tấm thẻ đen ra để th toán tiền phòng, đôi mắt của mấy nhân viên lễ tân liền phát sáng long l, đồng loạt nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ khiến cô vô cùng bối rối.
Hào quang này là mượn từ chủ tịch Hoa Vinh đấy, cô kh phải là phú bà như họ nghĩ đâu. Có phú bà nào mà ngày đạp máy may, tối phục vụ rượu đâu chứ.
Lúc bước ra khỏi khách sạn, việc đầu tiên cô làm là ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Hôm nay, trời trong x lắm, kh có lấy một tầng mây mỏng.
Nhớ lại những lời người ấy nói trong cơn say, nhìn vào tấm thẻ trên tay, cô cảm thấy giống như mình đang nắm lấy nửa cơn mộng mị, nửa hiện thực.
Đang thơ thẩn thì bỗng hai con bướm lớn từ đâu bay đến, đậu trên tay cô chừng một phút rồi lại bay , biến mất trong khoảng kh rộng lớn.
- Chấn Kiệt, ba, có phải là hai người kh? – Cô xúc động, khẽ hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.