Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 165: Gõ Cửa Trái Tim - 1
Khương Lệ Na cứ nghĩ phải mấy ngày nữa, Hà Chấn Đ mới quay lại lấy thẻ nhưng kh, ngay khi cô vừa bước đến sảnh chính, đã thấy đang ngồi trước quầy pha chế, chăm chú ngắm nhìn bartender pha chế rượu.
Hôm nay, mặc áo thun, kh phải là sơ mi nữa, tr có vẻ ăn gian được một vài tuổi. như trút bỏ hoàn toàn hình ảnh chàng chủ tịch cao cao tại thượng, chỉ còn là một th niên uống vài ly cocktail để giảm bớt căng thẳng.
- Trả cho . – Khương Lệ Na đặt chiếc thẻ đen xuống quầy pha chế và nói.
Ngay khi cô vừa toan bước , đã nắm l cổ tay cô, giữ lại, yêu cầu cô lát nữa mang cho một con mực nướng rồi bu ra rất nh.
Sau vài lần đến đây, nghiễm nhiên biến thành khách hàng siêu VIP của quán. Số rượu gọi hôm trước tuy đã được quán thu hồi và kh tính tiền vì gọi mười nhưng chỉ uống một. Thế nhưng, ban nãy đã yêu cầu họ đưa chín chai rượu còn lại ra xe cho mình và đã th toán đầy đủ.
Khương Lệ Na ghé nhà bếp, bảo họ nướng một con mực rồi về khu vực thay đồ để cất túi xách. Hôm qua, cô mang đồng phục ngủ đến sáng nên đã kịp giặt, phơi, ủi và mang lại, thành thử bây giờ kh cần thay.
Lúc cô quay lại quầy pha chế, ly cocktail trên tay Hà Chấn Đ vẫn hãy còn nguyên, có vẻ như hôm nay, kh có ý ̣nh biến thành con ma men nữa.
- Hôm nay mà say thì em kh đưa đến khách sạn nữa đâu. – Cô vừa xé mực vừa đe dọa.
- Vậy là em sẽ đưa về nhà em, đúng kh? – nhìn cô đắm đuối, giọng nói cứ như đang lả lơi, quyến rũ người bên cạnh.
- ..
Cô vừa há miệng, thốt ra một từ thì đã bóc một miếng mực nướng, đút vào miệng cô. Kh thể nhả ra được nên là cô đành phải ngậm miệng mà nhai, vừa nhai vừa trừng mắt nhìn .
Như vậy có tính là đang quấy rối nhân viên phục vụ kh? Cơ mà cô phải c nhận là con mực mới nướng ăn ngon thật, còn hơi ấm và rất mềm, mấy lần trước, cô mang về nhà thì nó nguội ngắt rồi.
- Chúc quý khách ngon..
Lại một lần nữa, cho miếng mực vào miệng cô và nháy mắt một cách tinh nghịch. chàng bartender kh nhịn được, tủm tỉm cười. Đây là lần đầu ta thấy một khách hàng nam tán tỉnh nhân viên phục vụ của quán theo cái cách ngộ nghĩnh và đáng yêu như vậy.
ta biết người trước mặt mình là tân chủ tịch của Hoa Vinh và cũng biết nếu kh có Khương Lệ Na thì Thiên Đường cũng sẽ kh có may mắn được chào đón vị khách được ví von là kẻ cuồng c việc nhất thành phố này.
Mặt Khương Lệ Na đỏ như trái cà chua, cô vội quay lưng rồi bước nh đến nhóm khách đang đưa tay ra hiệu gọi phục vụ.
Dưới ánh đèn chớp tắt, cô giật mình khi nhận ra một trong các vị khách chính là Nguyễn Lẫm. Trái đất quả thật rất tròn và cô kh ngờ sẽ gặp lại hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-165-go-cua-trai-tim-1.html.]
- Quý khách cần gọi thêm gì ạ? – Cô phớt lờ ánh mắt giận dữ của hắn và hỏi cô gái vừa đưa tay gọi mình.
- Một chai rượu giống chai này và ba con mực nướng, thêm một dĩa tôm nướng nữa.
- Vâng, xin đợi một lát.
Xuyên qua đám người đ đúc, Khương Lệ Na tiến về hướng nhà bếp. Và trong lúc chờ đợi, cô mang phần thức ăn của khách vào phòng VIP số mười.
Đang khi cô quay lại thì thấy Nguyễn Lẫm đột ngột xuất hiện. Giữa hành lang trống kh bóng người, chỉ có cô và hắn khiến cô bất giác lạnh sống lưng.
- Lệ Na, em giỏi lắm, em nghỉ làm, chuyển chỗ ở rồi đến đây làm phục vụ. Em cố tình trốn tránh ? Rốt cuộc đã làm gì tổn hại đến em?
Nguyễn Lẫm rít lên, từng bước dồn Khương Lệ Na vào vách tường. Có ai hiểu cảm giác hụt hẫng và mất mát của hắn khi vội vã đến tìm cô sau khi xong việc và nhận được th tin rằng cô đã dọn kh? Hắn thậm chí đã lang thang khắp các tiệm may lớn nhỏ bên bờ Bắc để tìm cô.
- Nguyễn Lẫm, có nhầm lẫn gì kh? muốn ở đâu và làm gì là quyền tự do lựa chọn của , phải có trách nhiệm báo cáo với chứ? – Khương Lệ Na bình tĩnh phản bác.
Đã có hơi men trong người nên Nguyễn Lẫm hoàn toàn mất kiểm soát, hắn chỉ biết lúc này đây, hắn muốn ôm cô, hôn cô, cho thỏa mãn nỗi nhớ nhung suốt những ngày qua.
Cứ một ngày kh nhìn thấy cô, hắn kh có tâm trạng làm việc, luôn trong trạng thái chờ mong, bất ổn. Nghĩ là làm, hắn nhào tới, ghì lấy hai vai cô và cúi đầu xuống.
- Kh, bu ra.. bu ra.. cứu với.. cứu với.. - Khương Lệ Na hốt hoảng, vội quay sang một bên, dùng sức đẩy hắn ra và hô hoán lên.
Cô càng kháng cự, cơn dục vọng trong lòng người đàn càng trỗi dậy mạnh mẽ, hắn đẩy cô áp sát vào tường và tiếp tục tìm kiếm đôi môi cô.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc hắn nghĩ bản thân sắp được thỏa mãn thì một cánh tay rắn rỏi đã tóm lấy tóc hắn, kéo giật ra sau, tiếp đó là một cú đấm như trời giáng rơi vào giữa mặt khiến hắn tối tăm mặt mũi, loạng choạng tựa vào tường.
Hai mắt Hà Chấn Đ long sòng sọc, một tay nắm lấy cổ áo Nguyễn Lẫm kéo đến gần, một tay giơ lên cao, toan đấm hắn phát nữa nhưng Khương Lệ Na đã vội lao đến, cầm lấy cánh tay , liên tục lắc đầu.
- Chấn Đ, đừng.. đừng..
Lúc này, Lý Phong và các nhân viên nữ cũng vừa chạy đến. Nhìn sơ qua hiện trường, mọi người cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Hà Chấn Đ từ từ hạ tay xuống, đẩy mạnh một cái khiến cho gã đàn lần nữa ngã vào vách tường. Hắn đã nghe Khương Lệ Na gọi tên và hắn vẫn còn chút lý trí để nhận ra chính là chủ tịch đương nhiệm của Hoa Vinh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.