Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 168: Như Một Lời Chấp Nhận - 2
- Cảm ơn . Em.. vào đây, lái xe cẩn thận nhé.
- Em có dầu gió kh? Tay .. đau quá..
Ngay khi cô vừa chạm tay toan mở cửa xe thì đã lên tiếng. Ánh đèn cao áp xuyên qua cửa kính ô tô giúp cô nhìn rõ bàn tay , nó đã đỏ lên và bị sưng phù.
- Có, vậy.. vào thôi.
Khung cảnh bốn bề vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân thật nhẹ của hai người cùng hai chiếc bóng đổ dài, gấp khúc trên bức vách đang di chuyển.
Đi hết cầu thang, Khương Lệ Na bước nh đến phòng mình và tra chìa, mở cửa. Sau tiếng "tách", ện trong phòng được bật sáng.
Cô vội tháo giày, đặt túi xách xuống rồi lấy chai dầu gió. Hà Chấn Đ cũng tháo giày, bước vào kh gian sống của cô. Chiếc bàn máy may và mấy cái bao chứa vải, áo đã làm hẹp thêm cái nơi vốn đã hẹp này.
Sống mũi cay xè, hốc mắt cũng dần đỏ lên vì xót xa cho cô. Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh chú rể đơn của Hà Chấn Kiệt, trái tim chùng xuống, nghẹn ngào.
- ngồi đại xuống sàn , kh có bụi đâu.
Hà Chấn Đ giật mình, vội làm theo lời cô. biết cô thích lối sống gọn gàng, sạch sẽ, nơi cô ở có thể bẩn được.
Khương Lệ Na cũng ngồi xuống, xoa dầu và xoa bóp chỗ sưng cho . Cô đoán nếu tay Hà Chấn Đ sưng vù thế này thì gã đàn kia hẳn cũng dập hết nội tạng rồi. Cho gã chừa cái thói dâm dê.
- Tay bị vậy thì làm mà ký hồ sơ? – Cô thở dài, giọng đầy lo lắng.
- Được chứ. Chỉ là ký xấu một chút.
Chiếc đồng hồ để bàn đã hiển thị gần ba giờ sáng và Khương Lệ Na cũng nhận ra vẻ mỏi mệt trên mặt Hà Chấn Đ. Cô kh yên tâm khi để chạy xe về, cô sợ buồn ngủ.
Tai nạn của Hà Chấn Kiệt và ba cô khiến cô luôn có cảm giác lo lắng và bất an cho chính mình và bây giờ là lo cho .
Sau một hồi đấu tr tư tưởng, cô mở miệng, bóng gió nói rằng có thể ngả lưng một chút cho khỏe rồi hãy về.
Tất nhiên, Hà Chấn Đ kh bao giờ từ bỏ cơ hội này, gật đầu như trống tỏi rồi nh chóng lăn quay ra sàn, nằm im, nhắm mắt như sợ cô bất chợt đổi ý.
- Lên đây mà ngủ, lạnh đó.
Cô đập vào vai sau khi trải tấm chăn mỏng xuống sàn và ném cho cái gối cùng cái mền. Tiếp đó, cô đánh răng rồi quay lại, trải chiếc chăn còn lại cho mình và nằm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-168-nhu-mot-loi-chap-nhan-2.html.]
Lục Mỹ mua cho cô hai bộ chăn, gối, mền, bảo rằng để dễ thay đổi khi giặt giũ vào mùa mưa bởi cô đang thuê trọ nên kh xài máy giặt, tủ lạnh. Tóm lại, giảm thiểu các thiết bị tiêu thụ ện năng cao.
Có vẻ như Hà Chấn Đ thật sự mệt vì khi cô còn đang thao thức thì tiếng thở đều đều của đã vang lên. Một lần lại một lần nữa, cô và tiếp tục cùng nhau qua đêm trong một căn phòng, cô tự hỏi phải chăng duyên phận giữa cô và kh thể cắt đứt, cứ mãi dây dưa suốt kiếp này .
Hai người vốn nằm cách nhau một khoảng nhưng kh hiểu vào lúc cả hai thức giấc, phát hiện ra rằng mình đang ôm đối phương.
- A, xin lỗi.. - Khương Lệ Na vội vàng ngồi dậy, dịch ra xa, cúi đầu ngại ngùng.
Hà Chấn Đ vừa mới há miệng, chưa kịp nói lời nào thì bên ngoài đã vọng đến tiếng gõ cửa dồn dập. Trong khi cả hai đang trợn mắt nhìn nhau thì một cái đầu của người phụ nữ đột ngột xuất hiện sau song sắt cửa sổ và gọi lớn khiến lẫn cô giật mình thon thót.
- Em dâu à, ra lấy đồ ăn sáng. Sáng nay chị làm mì xào hải sản, nhiều quá nên chia cho em một ít.
Nói xong, người phụ nữ mới chợt nhận ra trong phòng còn có thêm một người đàn . Trong lúc cô đang tự hỏi đó là ai thì Khương Lệ Na đã nh chóng mở cửa, chạy ra ngoài, đón lấy hộp mì xào và cám ơn rối rít.
- Ai trong đó vậy? Bạn trai em hả?
- Vâng.. vâng ạ.
Thật khó để giải thích việc ngủ chung phòng với Hà Chấn Đ nên Khương Lệ Na đành gật đầu cho xong chuyện. Dù thì chị dâu của Lý Phong cũng chưa thấy mặt . Cô cũng kh thể nói rằng là trai của vị hôn phu quá cố của cô được. Cô sợ ảnh hưởng đến và chính mình.
- Giờ chị tin lời Lý Phong rồi. Nhưng em yên tâm, chị sẽ xem em là em gái, vẫn mang thức ăn cho em. – Gương mặt người phụ nữ thoảng buồn nhưng miệng vẫn cố mỉm cười.
Lúc Khương Lệ Na chui lại vào phòng, cô nhận ra gương mặt Hà Chấn Đ sa sầm. đã xếp gọn gối chăn và ngồi co cụm như kẻ đợi ăn.
- Em dâu?
- À, đó là chị dâu của Lý Phong.
Vừa đặt thức ăn xuống, cô vừa kể cho nghe hiểu lầm xảy ra vào ngày Lý Phong đưa cô đến đây thuê trọ. Tuy Lý Phong đã cực lực giải thích nhưng chị dâu và trai của hắn cứ kh tin, thành thử cứ gọi cô là em dâu.
Thế nhưng, vì sự hiện diện của hôm nay nên chị ấy đã tin cô và em chồng mình chỉ là quan hệ sếp và nhân viên, bạn bè.
Nghe cô nói xong, cơ mặt từ từ giãn ra.
- Cuối tuần này, sang đưa em về thăm mộ Chấn Kiệt và ba mẹ em nhé. – lên tiếng đề nghị.
- Vâng. – Cô xúc động, vội vàng chấp nhận.
Cả hai nh chóng rửa mặt, đánh răng rồi cùng nhau chia phần mì xào. Những lời nói, hành động của họ kh đả động đến tình yêu đôi lứa nhưng tr họ giờ đây kh khác gì một cặp đôi đang nhẹ nhàng vun đắp cho tình cảm thiêng liêng này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.