Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 169: Niềm Vui Ngắn Ngủi - 1

Chương trước Chương sau

Ngày cuối tuần cuối cùng cũng đến, ngay từ sáng sớm, Hà Chấn Đ đã đưa Khương Lệ Na rời bờ Bắc, đến bờ Nam để thăm mộ ba mẹ cô cùng em trai .

Từ cái hôm cô cho phép vào nhà ngủ thì đêm nào, cũng đến quán rượu, nhâm nhi một ly cocktail rồi ngồi chờ cô tan làm, sau đó đưa cô về và qua đêm ở nhà cô.

Tuy Khương Lệ Na kh muốn dành thời gian nghỉ ngơi cho mình nhưng cô nói kh nghe nên cũng chẳng phản đối nữa.

Sau khi mua mấy bó hoa cúc trắng, Hà Chấn Đ cho xe chạy đến nghĩa trang. Đã hơn ba tháng, cô mới lại đặt chân đến nơi này nên cảm xúc bây giờ rất khó tả, nhớ, mong chờ, vui, buồn, có đủ cả.

Khương Lệ Na đặt hoa lên mộ ba mẹ, đứng lặng hồi lâu. Cô thầm nói với họ rằng cô đang sống rất tốt, cơm đủ ăn, áo đủ mặc và kh còn lo lắng quá nhiều nữa.

Khoảnh khắc đến trước mộ Hà Chấn Kiệt, cô cũng cố gắng kiềm nén cảm xúc, cố kh khóc dù mắt đã đỏ và sống mũi đã cay.

- Chấn Kiệt, đưa Lệ Na đến thăm em. – Hà Chấn Đ đặt hoa lên mộ em trai, giọng trầm xuống.

Vì muốn cô có kh gian riêng với người đã khuất nên sau khi thắp nhang, Hà Chấn Đ lấy cớ cần gọi ện thoại rồi ra một quãng khá xa. Giây phút tiếng giày của xa dần, giọt nước mắt của cô cũng rơi xuống.

Đã qua hơn một trăm ngày kể từ khi Hà Chấn Kiệt mất nhưng những khoảnh khắc đẹp như mộng mà dệt cho cô tưởng chừng mới xảy ra hôm qua.

Giữa tàn cây thu rụng lá hôm đó, chàng trai ấm áp tốt bụng đã dừng lại bên bờ kênh và đưa tay về phía cô, trao cho cô một mối tình có kết thúc kh trọn vẹn.

Qua hết nửa tiếng, Hà Chấn Đ mới quay lại, lặng người khi thấy cô đang vân vê chiếc nhẫn trên ngón tay, mắt hướng về chân trời xa xôi.

Lúc gặp lại cô, trên người cô kh đeo trang sức nào ngoài chiếc nhẫn ́nh hôn này, ngay cả cái lắc tay tặng cũng kh thấy.

- Đi ăn sáng thôi. – lên tiếng, phá tan bầu kh khí tĩnh lặng.

Cô gật đầu, theo ra xe. Nghĩa trang vào buổi sáng sớm hầu như kh có ai, chỉ có tiếng bước chân của và cô mà thôi.

Sương sớm chưa tan, nắng lên chưa đủ ấm và những cơn gió vẫn còn mang theo chút tịch mịch, cô quạnh của bóng đêm ve vuốt nơi an nghỉ của những người đã nằm xuống mãi mãi.

- Quán này mới mở, bán lẩu hải sản rất ngon và tươi. Tôm con nào con nấy to hơn ngón tay cái. – dừng xe trước một nhà hàng nhỏ và nói.

- kh ăn tôm mà. – Cô vừa tháo dây an toàn vừa đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-169-niem-vui-ngan-ngui-1.html.]

- Chủ yếu là kêu cho em ăn.

Bà chủ quán vừa tr thấy hai vị khách bước đến liền đon đả mời vào trong. Hà Chấn Đ ghé đây mấy lần, toàn ăn phần lẩu kh có tôm nên bà chủ cũng nhớ mặt nhưng phần nhiều là vì quá đẹp trai, ăn mặc toàn quần áo hàng hiệu, kh thì cũng là hàng được cắt may riêng, xe thì bản giới hạn, nổi bần bật so với các thực khách có thu nhập trung bình thường xuyên đến quán bà.

Vẫn như trước đây, chủ động bóc vỏ tôm cho cô, chăm sóc cô ăn uống tận tình. đã mong được bóc vỏ tôm cho cô cả đời nhưng có quá nhiều biến cố xảy ra và hiện tại, cũng m.ô.n.g lung, kh biết mình có thực hiện được mong ước ấy kh.

thậm chí kh dám nói bóng nói gió về tình cảm của mình dành cho cô vì sợ cô sẽ cảm thấy áp lực và bỏ rơi lần nữa.

Nếu như cô kh sẵn sàng để bước vào cuộc sống hôn nhân cùng , nguyện cùng cô giữ mãi mối quan hệ như thế này, có thể gặp khi muốn gặp và bên nhau khi muốn bên nhau, kh bị cản trở hay giới hạn bởi người đàn khác.

- Em có muốn dạo chơi đâu đó kh? Trung tâm mua sắm hay là..

- Em muốn kiếm chỗ nào đó ngủ một giấc. Sáng nay dậy sớm hơn mọi ngày một chút mà giờ em buồn ngủ quá. – Cô lắc đầu.

- biết có một chỗ rất lý tưởng, ăn xong, đưa em đến đó.

Dĩa tôm nh chóng vơi dần và cái bụng của Khương Lệ Na cũng căng tròn. Cảm giác no nê khiến cho cô càng buồn ngủ nhiều hơn.

Sau khi th toán, Hà Chấn Đ đưa cô đến c viên vừa được cải tạo lại. Nơi đây, có những chiếc chòi lợp mái tr, ẩn dưới tàn lá rậm, nhìn ra mặt hồ x, có ghế võng, có bàn và ghế tựa.

- Em cứ ngủ , làm việc một lát. – Hà Chấn Đ đặt chiếc máy tính xách tay xuống bàn và nói.

Gió mát rười rượi, cây x, thảm cỏ và một căn chòi gợi lên hình ảnh n thôn, thật sự rất lý tưởng như lời nói. Cô khẽ gật đầu, nằm xuống ghế võng, lấy áo khoác che mặt và nhắm mắt.

Á o khoác của cô bằng vải mỏng nên thi thoảng, cô hé mắt nhìn lén người đàn đang tập trung vào màn hình máy tính. Bộ dạng khi làm việc của vẫn vậy, tập trung và nghiêm túc. Qua mấy phút sau, cô hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Khi Hà Chấn Đ gấp máy tính lại, trời cũng đã quá trưa. vươn vai, nhìn sang cô gái đang trùm cái áo trên đầu, khẽ mỉm cười. Khung cảnh bình yên và hạnh phúc đến nỗi chỉ muốn thời gian ngưng đọng mãi ngay lúc này.

Rời khỏi chiếc ghế tựa, đến nằm trên chiếc ghế võng gần cô, nhìn ra mặt hồ lấp loáng ánh mặt trời.

Chờ Khương Lệ Na tỉnh dậy, đưa cô dùng bữa trưa rồi đưa cô về lại bờ Bắc. Cũng may là đã tìm được con đường tắt, rút ngắn thời gian về giữ hai bờ, nếu kh, sẽ rất mệt vì cầm lái quá nhiều.

cũng kh thể bảo trợ lý của mình theo trong khi tán gái chứ kh phải vì c việc. Hơn nữa, Sara dù có mạnh mẽ thế nào thì cũng là con gái, làm thâu đêm suốt sáng với được.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...