Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 179: Đại Lộ Buồn - 1

Chương trước Chương sau

Chiếc phi cơ chở theo Hà Chấn Đ hạ lần tầng mây và đáp xuống sân bay. Đã là mười giờ đêm nhưng lại chẳng thấy mệt sau chuyến bay dài bởi đang háo hức muốn nhìn thấy người thương. Sau khi đưa Sara về nhà, liền chạy sang bờ Bắc.

Khoảnh khắc dừng xe trước quán rượu Thiên Đường, tâm trạng đột nhiên hồi hộp, cứ như lần đầu hẹn hò. Siết chặt chiếc hộp đựng sợi dây chuyền trong tay, vội vàng rảo bước vào trong và ngồi ở quầy pha chế, gọi một ly cocktail.

Vì Khương Lệ Na đã dặn dò Lý Phong nên chuyện Hoàng Thi Vịnh đến đây sẽ kh được tiết lộ cho Hà Chấn Đ. chàng bartender dù có lắm chuyện đến đâu thì cũng phải vâng lời quản lý.

Hôm nay, khách cũng rất đ nhưng Hà Chấn Đ mãi chẳng thấy bóng dáng Khương Lệ Na đâu, ít nhất, cô cũng phải chạy ra đây một lần chứ, chẳng lẽ cô bận phục vụ trong mấy phòng VIP ?

- Em trai à, cô Khương Lệ Na hôm nay có làm kh? – lên tiếng hỏi chàng nhân viên pha chế.

- À, chị ấy kh nói gì với ạ? Chị ấy đã nghỉ việc ở đây mấy hôm rồi.

- Gì chứ? Nghỉ việc?

Dứt lời, Hà Chấn Đ liền trả tiền ly rượu và chạy ra ngoài, thoát khỏi kh gian ồn ào để gọi ện cho cô. Cô nghỉ việc mấy hôm nay rồi ư? Nhưng rõ ràng đêm qua, cô nói cô vừa từ quán rượu về nhà mà.

Toàn thân run rẩy và tim như ngừng đập, hơi thở bị nén chặt trong lồng ngực, những ngón tay thao tác trên màn hình ện thoại cũng kh còn chuẩn xác.

Âm th vô vọng phát ra từ chiếc ện thoại khiến cho niềm hy vọng mong m trong hoàn toàn biến mất. kh biết bản thân đã làm gì sai trái khiến cô lần nữa biến mất khỏi đời như vậy. Rõ ràng mọi thứ đang diễn ra rất tốt mà, rõ ràng cả hai đang rất vui vẻ mà.

- Kh, Lệ Na, em kh thể đối xử với như vậy. Kh thể nào.

nh chóng lên xe và chạy đến phòng trọ của cô. Tại vậy? đã kiềm nén tình yêu mãnh liệt dành cho cô, hành động và lời nói đều kiềm chế, dịu dàng hết mức nhưng tại cô vẫn trốn chạy?

Căn phòng mà ghé ngủ hàng đêm giờ đây trống rỗng, th qua cửa sổ hé mở, có thể nhìn thấy bên trong. Kh còn gì để lại cả và ều đó có nghĩa cô chuyển luôn chỗ ở rồi.

Bàn tay run rẩy bấu vào chấn song sắt, mắt như dại , chằm chằm nhìn vào chỗ mà vẫn nằm ngủ mỗi khi đưa cô về. Mọi thứ cứ như bị một cục tẩy lớn xóa mờ tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-179-dai-lo-buon-1.html.]

Đôi chân gần như mất hết sức chống đỡ, bước vài bước rồi ngồi bệt xuống cầu thang sắt, đan tay, cúi đầu. Cuộc đời khốn khổ thế này? Một kẻ liên tục thành c trong kinh do và mãi mãi thất bại trong tình yêu.

Hơn hai giờ sáng, Lý Phong trở về. Theo thói quen, hắn đưa mắt nhìn sang căn phòng trọ của Khương Lệ Na và nhận ra trên bậc thang, có một người đàn đang ngồi, gục đầu.

Hôm nay, hắn cũng đã nghe nhân viên nói về việc đến tìm Khương Lệ Na. Hắn cứ nghĩ quay về bờ Nam rồi, nào ngờ còn vật vờ ở đây. Sau khi mím môi hồi lâu, hắn xuống xe, đến trước mặt gã si tình.

- Cô ấy đã rồi, còn chưa về? – Lý Phong cất tiếng.

Hà Chấn Đ ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt đã đỏ hoe, gương mặt phờ phạc kh khác gì một kẻ say vừa mới tỉnh.

- biết cô ấy đâu đúng kh? Hai người là bạn thân mà. Làm ơn nói cho ̣a chỉ của cô ấy. – Giọng Hà Chấn Đ nỉ non như thể đang van xin.

- kh biết. và cô ấy kh khác gì bèo nước gặp nhau, thuận tiện thì giúp đỡ vậy thôi, kh thân thiết gì đâu.

Thấy Hà Chấn Đ kh có ý đứng lên, Lý Phong cũng hết cách, đành nói lời tạm biệt rồi lái xe vào biệt thự. Hắn kh ngờ chủ tịch Hoa Vinh lại là một kẻ si tình đến mức lụy tình như vậy. Hắn nhận ra tình cảm hắn dành cho Khương Lệ Na hóa ra chẳng bằng một góc của .

Mãi đến khi hắn về phòng, ra ban c nhìn xuống, vẫn thấy Hà Chấn Đ ủ rũ bên dưới. Hắn đoán nếu Khương Lệ Na chưa dọn mà nhìn thấy cảnh này e rằng cô sẽ mềm lòng, chạy ra đón người đàn đó vào.

Chiếc ện thoại trên tay Lý Phong cứ sáng rồi lại tắt. Hắn rất muốn gọi cho cô, nói cho cô biết tình hình hiện tại của Hà Chấn Đ nhưng rồi lý trí đã ngăn cản hắn.

- Nếu hai người thực sự có duyên thì sớm muộn gì cũng gặp lại nhau thôi. – Lý Phong ngước mặt lên thinh kh, thở dài, nhắm mắt.

Mãi đến ba giờ sáng, Hà Chấn Đ mới lái xe quay lại khách sạn Gold. Mệt mỏi, tuyệt vọng khiến rơi vào mớ suy nghĩ hỗn độn rồi dần chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy đã là tám giờ sáng. Đầu đang rối như tổ quạ và quần áo đang nhăn như ruột mèo thì Sara gọi đến, nhắc có cuộc họp vào lúc chín giờ sáng nay.

- Được rồi, sẽ đến đúng giờ, cứ chuẩn bị tài liệu . – đưa tay bóp trán và đáp.

Qua hết ba mươi phút, Hà Chấn Đ đã trở lại dáng vẻ lịch lãm của một quý hoàng kim và lái xe đến trụ sở tập đoàn. Tr thấy xuất hiện, các nhân viên lễ tân liền cúi đầu chào.

Mấy hôm nay, trong một nhóm nhỏ của c ty râm ran tin đồn rằng chủ tịch đang theo đuổi trợ lý của phó tổng giám đốc. Nguyên nhân là trong tiệc sinh nhật một nhân viên lễ tân, Liên Hoa đã diện một chiếc váy đắt tiền và khi được hỏi, cô nói rằng chủ tịch đã mua cho mình chứ cô nào dám chi một số tiền lớn để mua nó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...