Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 180: Đại Lộ Buồn - 2
- Sáng nay, liều mạng hỏi chị Sara thì được biết chiếc váy đó đúng là do chủ tịch mua đấy. Thế nhưng chị ấy nói ấy cũng đã trả tiền rất nhiều váy áo cho chị ấy. nghĩ là Liên Hoa hưởng phước của Trần Triệu Thu thôi, chung nên được chủ tịch tặng đấy. – Một cô gái lên tiếng.
- Quan trọng là chị Sara kh phải con gái, ý là.. chị Sara thích con gái. – Một cô gái khác chen vào.
- Nhưng Liên Hoa tr giống hôn thê của cố phó tổng giám đốc đó chứ. Có thể chủ tịch ưu ái cô ấy vì ều này.
Kết quả là, nhóm nhân viên tiếp tân cũng kh thể kết luận được liệu Liên Hoa có phải là bà chủ tương lai của họ kh. Việc cô được thăng chức một cách nh chóng cũng kh có gì đáng ngạc nhiên bởi trước đó đã có tiền lệ là Trần Triệu Thu, vào làm một tháng và bay vèo lên cái ghế sát với tổng giám đốc nhất.
Đúng chín giờ, cuộc họp diễn ra. Mặc dù Hà Chấn Đ đang thất tình nhưng vẫn cố tập trung cao độ, tiếp nhận các đề xuất, ý kiến và ra quyết ̣nh xử lý.
Mãi đến gần mười một giờ trưa, cuộc họp mới đến hồi kết. Việc thu mua các vị trí đắc ̣a để xây dựng các khu du lịch nghỉ dưỡng trong nước được Hà Chấn Đ giao cho Trần Triệu Thu, các phần việc khác cũng được giao cho đúng người, đúng năng lực, đồng thời ký quyết ̣nh bổ nhiệm thêm hai phó tổng giám đốc.
- Được rồi, cuộc họp kết thúc tại đây, mọi người có thể ra ngoài. – Hà Chấn Đ gấp tập hồ sơ lại và cất tiếng.
Ban lãnh đạo tập đoàn đồng loạt cúi chào và lần lượt rời . Còn Sara, theo sự phân phó của , thay mặt dùng bữa trưa với đối tác. đang rất mệt và kh muốn ra ngoài hay gặp gỡ ai thêm.
Liên Hoa cũng nhận ra vẻ mệt mỏi của nên ngay khi ôm tài liệu về phòng làm việc của Trần Triệu Thu, cô lấy cớ pha cà phê nhưng là làm một ly nước ch đường và mang đến phòng làm việc của Hà Chấn Đ. Tần ngần một lúc, cô đưa tay lên gõ hai cái và chờ đợi.
- Vào .
Vốn dĩ Hà Chấn Đ ngỡ là Trần Triệu Thu nhưng khi nhìn thấy Liên Hoa, liền chống tay xuống sô pha và ngồi dậy. Nhìn ly nước trên tay cô, đôi chân mày khẽ nhíu lại.
- À, em thấy chủ tịch mệt nên làm ly nước ch cho . Nước ch đường có tác dụng giảm căng thẳng và mệt mỏi đấy ạ. – Cô đặt ly nước xuống bàn, ngại ngùng giải thích.
- Cảm ơn em. Cứ để đây, lát uống.
Liên Hoa nhoẻn miệng cười rồi chậm rãi ra khỏi phòng. Chờ khi cánh cửa đóng lại, Hà Chấn Đ liền ngả lưng trở lại sô pha và nhắm mắt. mệt đến mức chẳng thiết ăn hay uống gì nữa. Mãi cho đến khi Sara quay lại thì đá trong ly đã tan sạch sẽ nên cô đành mang nó đổ và gọi dậy ăn cháo.
Chiều đến, Hà Chấn Đ vác tấm thân tàn về nhà. Tr bộ dạng ủ dột của , Hoàng Thi Vịnh đoán già đoán non rằng Khương Lệ Na đã giữ lời hứa, tỏ thái độ dứt khoát với con trai bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-180-dai-lo-buon-2.html.]
Lúc tắm xong thì bữa cơm tối cũng đã được dọn lên. Bàn ăn vốn có bốn người thì giờ chỉ còn lại ba người.
- Dạo này con kh về nhà thường xuyên nên ốm thấy rõ rồi đó. Ăn nhiều chút . – Hoàng Thi Vịnh cất tiếng.
- Ốm nhưng con khỏe mẹ ạ. Mẹ đừng lo. – cười đáp.
- C việc quan trọng nhưng sức khỏe quan trọng hơn. Làm gì thì cũng vừa tầm tay thôi, vươn xa quá lại mệt. – Hà Chấn Quốc cũng lên tiếng khuyên con mình.
Từ ngày giao toàn quyền vào tay Hà Chấn Đ, đã tiến hành mở rộng hoạt động kinh do của Hoa Vinh, th báo tuyển dụng nhân lực được đăng trên khắp các phương tiện truyền th.
Lúc còn ở độ tuổi như , cũng đam mê kiếm tiền và khuếch trương thương hiệu nhưng lúc này, cảm thấy như vậy là đủ rồi, kh muốn con mình ngay cả thời gian dành cho bản thân cũng kh có.
Ngày trước, có vợ đồng hành trong cuộc sống, được bà động viên, an ủi, cảm th nên áp lực giảm nhiều, còn con trai thì chỉ có một mình lẻ bóng, đâu phải chuyện gì người ta cũng có thể tâm sự với ba mẹ được.
- Con biết lượng sức mình mà ba. – Hà Chấn Đ cố nặn ra một nụ cười tươi để chứng minh bản thân mình vẫn ổn.
Những ngày sau đó, kh sang bờ Bắc, kh ngủ khách sạn mà đều đặn về nhà khiến Hoàng Thi Vịnh vô cùng yên tâm vì đã cắt đứt được mối nhân duyên ngang trái giữa và Khương Lệ Na. Bà biết con mình sẽ buồn nhưng bà tin kh có nỗi buồn nào sẽ kéo dài mãi, rồi sẽ quên và đón nhận người đến sau.
Để có thể giúp Hà Chấn Đ sớm bước ra khỏi quá khứ nên khi ngày cuối tuần đến, Hoàng Thi Vịnh chủ động gọi ện cho Liên Hoa và mời cô tới nhà bà dùng bữa cơm.
Để tránh việc Hà Chấn Đ nghi ngờ, cả hai thống nhất sẽ nói với rằng họ gặp nhau ở trung tâm mua sắm và cô đã đỡ bà khi bà bị choáng, suýt ngã cầu thang và sau đó giúp bà lấy thuốc uống.
Đúng sáu giờ, Liên Hoa đã có mặt trên bàn ăn trước sự ngỡ ngàng của Hà Chấn Đ và khi nghe mẹ mình nói về lần gặp gỡ đầu tiên của hai người, cơ mặt của mới giãn ra đôi chút. Hóa ra, có những việc trùng hợp ngẫu nhiên như vậy.
- Cảm ơn em đã giúp mẹ .
- Kh có gì đâu ạ. Lúc đó em chỉ nghĩ phu nhân cũng như mẹ em thôi. – Liên Hoa bẽn lẽn đáp lời .
- Con nói xem, đây có phải là duyên phận kh? Lúc nghe con bé nói đang làm ở Hoa Vinh, mẹ vô cùng ngạc nhiên vì quá trùng hợp đấy.
Suốt bữa cơm, Hoàng Thi Vịnh cũng bóng gió bày tỏ bản thân muốn có một đứa con dâu và một đàn cháu trai, cháu gái để vui nhà vui cửa nhưng Hà Chấn Đ phớt lờ, kh lên tiếng, chỉ khi đổi chủ đề thì mới nói vài ba câu. Khi kết thúc bữa ăn, cũng vâng lời mẹ, đưa Liên Hoa về phòng trọ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.