Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 193: Mây Của Trời, Hãy Để Gió Cuốn Đi - 1
Qua hết hơn hai tiếng, vùng quê yên ả đã hiện ra. Lý Phong cho xe rẽ vào một con đường nhỏ rồi lại tiếp tục chạy vào sâu bên trong.
Tất cả những gì Khương Lệ Na có thể nhìn thấy là một màu x bạt ngàn của các loại cây cối, những vạt chuối đang trổ buồng thẳng tăm tắp và rất nhiều tre trúc.
Qua thêm hai mươi phút nữa, chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà đơn sơ, mái lợp bằng tr, nền vẫn là đất nhưng khá rộng rãi và mát mẻ. Chủ nhà là một đôi vợ chồng trung niên, có làn da ngăm đen, dáng hơi thấp.
- Đây là giấy ủy quyền mà mấy hộ dân kia ủy quyền cho đứng pháp nhân ký hợp đồng mua bán với cậu. Đây, cậu xem . – Người đàn đưa xấp giấy ra và nói.
Lý Phong cẩn thận xem qua một lượt rồi lấy bốn bản hợp đồng đã soạn sẵn ra, đưa cho người đàn kiểm tra các ều khoản liên quan đến việc mua bán.
Tiếp đó, hắn lấy viết, ghi tên và số chứng minh nhân dân, ̣a chỉ cùng các th tin liên quan đến người đàn rồi cả hai tiến hành ký kết hợp đồng, có đóng dấu cùng vân tay hẳn hoi.
Vì một số hộ dân đồng sở hữu ngọn núi cùng các vùng đất lân cận kh có ở đây, làm ăn xa nên mãi tận bây giờ, người đàn tên Trần Vương này mới có thể gom đầy đủ các giấy ủy quyền theo quy ̣nh. Có một số người về nhà để ký, một số thì phải lên tận nơi họ ở để ký.
Tuy có rất nhiều c ty muốn mua mây tre của họ nhưng vì Lý Phong trả giá cao hơn nên và mọi người quyết ̣nh hợp tác với hắn.
Hơn nữa, hắn còn là người sinh ra ở vùng quê này, từng sống ở đây trước khi ba mẹ hắn qua đời và được đưa đến cô nhi viện.
- Có muốn xem ngọn núi đó kh? – Lý Phong quay sang, nheo mắt nhìn Khương Lệ Na.
- Có, muốn chụp vài tấm ảnh với núi với tre. – Cô gật đầu, háo hức trả lời.
Sau khi chào chủ nhà, Lý Phong đưa Khương Lệ Na đến ngọn núi, nơi sẽ cung cấp nguyên vật liệu cho c ty hắn sản xuất các mặt hàng để xuất khẩu ra nước ngoài. Đứng trước khung cảnh bao la, bạt ngàn này, Khương Lệ Na thấy mình quá ư bé nhỏ.
Lý Phong đưa tay ra, Khương Lệ Na mỉm cười, nắm lấy tay hắn và cùng hắn bước dần đến chân núi. Đây cũng là lần đầu tiên cô thấy cây mây ngoài đời thật.
- Cẩn thận đấy. – Lý Phong cười khi thấy cô nàng chạm ngón tay vào gai mây.
- Kh đâu.
Gió hiu hiu lùa qua những tàn lá, tạo nên thứ âm th êm tai, những tia nắng lọt qua khe lá tạo thành những mảng sáng tối trên nền lá mục dưới chân họ, tr như chiếc lưới được đan từ ánh sáng và bóng tối nhưng kh đều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-193-may-cua-troi-hay-de-gio-cuon-di-1.html.]
- Ở thành phố nhiều năm như vậy, sợ cô sẽ cảm thấy buồn khi về vùng quê heo hút này. – Lý Phong hái mấy trái mây chín, đưa cho người bên cạnh và nói.
- Kh đâu, ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Thật ra, khi lớn tuổi một chút, lại thích phong cảnh bình yên ở vùng núi và n thôn hơn. – Cô lắc đầu, tay ve vuốt mấy trái mây.
Thật lòng mà nói, cô biết rõ thời gian đầu chuyển về đây, bản thân sẽ có buồn vì đã quen với cái kh khí nhộn nhịp, xô bồ ở phố lớn nhưng sau vài tuần, cô sẽ quen ngay thôi, gọi là thích nghi trong từng hoàn cảnh sống.
Hơn nữa, theo như Lý Phong nói thì cô và hắn vẫn phải lên thành phố liên tục vì tính chất c việc. Đi , về về giữa hai nơi cũng thú vị lắm, cô sẽ tr thủ những chuyến đó để thăm mộ ba mẹ mình cùng Hà Chấn Kiệt.
Rời khỏi khu vực trồng mây, Lý Phong dẫn cô sang khu vực trồng tre. Những tiếng kẽo kẹt khi có cơn gió lướt qua phát ra từ những bụi tre khiến cô mường tượng ra hình ảnh người mẹ ngồi ru con trên chiếc võng.
Thuở còn mặn nồng cùng Hà Chấn Đ, cô đã mơ ước sinh cho mấy đứa con, cô cũng muốn được làm mẹ, ôm bé con ru ngủ bằng những câu hát à ơi và cho nó tình yêu mà cô vẫn chưa kịp cảm nhận từ mẹ mình.
- Chúng ta sẽ thu hoạch mây tre dưới chân núi trước, trên này thì vẫn chưa đến tuổi.
Vừa nói, Lý Phong vừa hái mấy chiếc lá tre rồi ngồi xuống thảm lá x, đan thành mấy con cào cào. Khương Lệ Na cũng ngồi theo hắn, chăm chú nhìn bàn tay êu luyện ấy thao tác.
Chẳng mấy chốc, những con cào cào bằng lá tre đã hoàn thành. Lý Phong xâu chúng lại thành một chùm rồi tặng cho cô.
- Cảm ơn, khéo tay quá. – Cô xúc động đón lấy.
Cả hai ngồi hóng gió thêm một chút rồi cùng nhau xuống núi, kiếm quán cơm ăn, sau đó, hắn đưa cô đến nhà xưởng đang trong giai đoạn hoàn thành.
Kh gian rất rộng, đủ cho một lượng lớn c nhân tụ tập đan lát cũng như làm các c đoạn khác để hoàn thiện sản phẩm.
Bản thân Khương Lệ Na cũng là cử nhân ngành quản trị kinh do nhưng cô kh thể ôm đồm và tự mở một c ty, lo toan quá nhiều thứ như vậy. Nếu có ai đó làm đầu tàu và cô theo hỗ trợ họ thì cô sẽ làm tốt.
Lúc Lý Phong và Khương Lệ Na lên xe trở về thành phố thì hoàng hôn cũng dần bu, những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây được nhuộm thành một màu hồng, tr rất nên thơ và buồn.
Cô đưa mắt nhìn ra cửa xe, dõi theo áng mây đang trôi dạt về cuối trời. Cô nhớ Hà Chấn Đ, nhớ khoảnh khắc bật khóc trước bàn làm việc của mình. Biết làm được, và cô chưa bao giờ đứng ngang hàng được cả.
Lúc trước, cô là tiểu thư quyền quý, là chàng sinh viên nghèo, bây giờ, là chủ tịch của một tập đoàn lớn nhất nhì trong nước, còn cô chỉ là một cô thợ may bình thường. là mây của trời, còn cô là hạt cát giữa sa mạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.