Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 194: Mây Của Trời, Hãy Để Gió Cuốn Đi - 2
Qua hết hai tuần nữa, việc kinh do của Lý Phong đã vào hoạt động. Khương Lệ Na cũng gấp rút hoàn thành các đơn hàng trước khi rời khỏi tiệm may.
Dù rất tiếc cô nhân viên xinh đẹp, tài giỏi này nhưng bà chủ cũng hiểu cho quyết ̣nh của cô. Bà và các nhân viên khác đã chứng kiến cảnh Hà Chấn Đ nước mắt ngắn dài bước ra khỏi tiệm ngày hôm đó và họ đủ th minh để hiểu rằng đã bị cô nàng cự tuyệt tình cảm.
Họ kh cảm thấy khó hiểu khi một cô gái đẹp người đẹp nết như cô được cả hai em nhà họ Hà yêu thương.
Nhìn chiếc tủ kính chứa những đơn quần áo đã may xong và kh còn tấm vải nào bên trong, bà chủ thở dài, tiến đến cạnh cô gái đang miệt mài trên chiếc máy may.
- Cái áo sơ mi này nữa là xong hết rồi hả em?
- Vâng, em cũng gọi ện cho khách cả rồi, có người hẹn ngày mai lấy, có người hẹn ngày mốt lấy. Em có ghi chú lại rồi đó, chị giao giúp em nha.
Bà chủ nhìn vào tờ giấy ghi chú, gật đầu rồi nh chân trở về bàn làm việc của mình, lấy ra một xấp tiền, sau đó quay lại rồi đưa phần tiền c của các đơn hàng cho Khương Lệ Na.
Ngày mai, khi ánh mặt trời ló rạng, bà sẽ kh còn thấy bóng dáng thân quen của cô bước vào ngưỡng cửa nữa. Nghĩ đến đây, nước mắt bà trào ra.
Khương Lệ Na cũng xúc động kh khác gì bà, hốc mắt cô đỏ hoe, mũi cũng đỏ. Cô cảm thấy mình nợ ân tình của quá nhiều người.
- Cảm ơn chị.
- Ừ, khi nào có dịp về thành phố thì ghé tiệm chị chơi nha. Thôi, đếm tiền lại . – Bà chủ nghẹn ngào.
- Vâng.
Khương Lệ Na ngoan ngoãn làm theo lời bà và cô nhận ra bà đã đưa dư tiền cho mình. Thế nhưng, trước khi cô kịp lên tiếng thì bà đã bảo rằng đó là món quà tặng thêm cô bởi từ khi cô tới, đã lôi kéo một lượng khách hàng lớn cho tiệm, giúp bà bán được rất nhiều vải.
Lúc này, chiếc đồng hồ quả lắc cũng ngân lên hồi chu, báo hiệu đã năm giờ chiều. Kh ai bảo ai, tất cả các thợ may đều đồng loạt kéo đến phòng Khương Lệ Na, từng người, từng người ôm lấy cô, nói lời tạm biệt và chúc cô mọi sự may mắn, h th.
Mắt ai cũng đỏ hoe, những tiếng sụt sùi cũng lác đác vang lên. Nếu có thể, Khương Lệ Na rất muốn ở yên một chỗ, kh phải di chuyển, kh phải nói lời chia tay và cũng kh buồn như thế này.
- Em sẽ quay lại thăm mọi người khi có dịp. Mọi người ở lại làm tốt nhé. – Cô gạt những giọt lệ, cố mỉm cười thật tươi.
- Chiều nay cùng nhau ăn thịt nướng , chị bao các em. – Bà chủ cất lời đề nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-194-may-cua-troi-hay-de-gio-cuon-di-2.html.]
Mọi người đồng loạt gật đầu rồi nh chóng quay về chỗ làm, thu dọn, sau đó gọi taxi, cùng nhau đến quán thịt nướng quen thuộc.
Bữa ăn này cũng giống như bữa tiệc chia tay Khương Lệ Na vậy. Sau này, mỗi khi nhóm thợ may kéo đến quán nhỏ đó, sẽ kh còn có cô trong đội hình của họ nữa.
Sau một bữa no nê, Khương Lệ Na trở về phòng trọ và thu xếp đồ đạc. Ngày mai, Lý Phong sẽ đến đón cô .
Cầm bức ảnh Hà Chấn Kiệt lên, cô vuốt ve hồi lâu rồi cất vào chiếc vali. đã theo cô trên khắp các nẻo đường cô và giờ đây, cô muốn tiếp tục đồng hành cùng mình về miền quê yên ả ấy.
Đêm nay, ngoài trời kh trăng kh , chỉ có ánh ện giăng mắc trên những con đường, những tòa nhà. Khương Lệ Na tựa lưng vào mép cửa, tr ra mênh m.ô.n.g bên ngoài.
Ở bờ Bắc, nhà kh cao nên cũng kh mang đến cho người ta ước muốn đua đòi, trèo cao nhưng ở bờ Nam thành phố là những tòa cao ốc ngỡ như chọc trời, ện giăng như tơ nhện vàng, chỉ cần ngước nhìn lên, mấy ai kh muốn bước vào, trở thành chủ nhân của chúng.
Cô thở dài, mường tượng ra tòa nhà là trụ sở của Hoa Vinh, nơi đó có người đàn đang vùi mình xử lý tài liệu hoặc là đang ều hành một cuộc họp thâu đêm.
Mười một giờ khuya, khi Khương Lệ Na đã đóng gói xong đồ đạc và chìm vào giấc ngủ thì Hà Chấn Đ mới kết thúc cuộc họp với các lãnh đạo c ty.
Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt , bàn tay vô thức đưa lên nới lỏng chiếc cà vạt để giảm bớt căng thẳng cùng bức bối. Bộ dạng và hành động này của lọt vào mắt Liên Hoa lại trở nên vô cùng quyến rũ.
Mọi người lần lượt rời phòng họp, cuối cùng chỉ còn lại Hà Chấn Đ, Sara, Liên Hoa và Trần Triệu Thu. Kh hẹn mà cả bốn người cùng lúc quay đầu nhìn ra phía cửa sổ, hít sâu một hơi.
Họ là những người trẻ tuổi, đầy tham vọng và nhiệt huyết, chạy đua với sự phát triển kh ngừng của xã hội hiện đại nhưng vào một khoảnh khắc nào đó, họ bỗng cảm thấy mình đã dành quá nhiều thời gian cho việc kiếm tiền, kh có thời gian cho bản thân.
- Sếp, có muốn cùng ăn khuya với bọn em kh? – Trần Triệu Thu chủ động lên tiếng, phá tan bầu kh khí tĩnh lặng.
- Mọi người cứ , mệt rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi. Ăn ngon nhé.
Hà Chấn Đ cố mỉm cười rồi uể oải đứng dậy, rời phòng, nối bước là Sara.
Vì Hà Chấn Đ kh nên Liên Hoa cũng lấy cớ mình buồn ngủ, muốn về thẳng phòng trọ chứ kh muốn la cà quán xá nữa. Tất nhiên là Trần Triệu Thu chiều ý cô, bảo cô ra xe để hắn chở về.
Chiếc ô tô bóng loáng của Hà Chấn Đ nh chóng rời bãi đỗ và lao thẳng ra cổng. Thoáng thấy bên kia đường có người con gái tr giống Khương Lệ Na, liền giảm tốc độ, nheo mắt nhìn và nhận ra đó là một người xa lạ, kh phải cô.
Nỗi hụt hẫng khiến trái tim trống rỗng. Bàn tay vươn tới trước, thực hiện vài thao tác và giai ệu của bản tình ca buồn dìu dặt vang lên.
thừa nhận mình là một kẻ lụy tình. thậm chí kh phân biệt được giữa chung tình và lụy tình. thậm chí kh biết người như là đáng khen hay đáng chê nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.