Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 198: Cánh Chim Đã Mỏi - 2
- Lệ Na, cô biết.. cô biết chuyện này kh giống..
- thật sự cũng kh biết, Lý Phong à, cho nên phải gặp ấy một lần. đã đồng ý lên thuyền cùng thì sẽ chèo chống cùng . Ít nhất.. ít nhất sẽ cùng vượt qua ngọn sóng lớn lần này.
Nỗi bất lực khiến Lý Phong kh còn dám nhìn vào mặt cô nữa. Đây gọi là lẽ thường tình, khi hắn kh có đủ năng lực, làm có thể bảo vệ người hắn thương. Và giờ đây, cô đang bảo vệ hắn, cô đang dùng tấm thân mảnh mai, yếu đuối ấy để bảo vệ hắn và ước mơ của hắn.
- ngủ sớm nhé, ngày mai, bình minh sẽ đến. – Khương Lệ Na cầm cái chén rỗng lên, dịu dàng nói.
Mãi khi nghe tiếng cửa khép lại, Lý Phong mới dám quay mặt ra. Cô gái được những người thừa kế giàu có đem lòng tương tư tuy nhìn có vẻ bình thường nhưng ẩn sâu trong đó là nhân cách vô cùng cao đẹp, luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình. Thật tiếc vì hắn kh đủ bản lĩnh để giữ được cô.
Phòng của Khương Lệ Na và Lý Phong chỉ cách nhau một bức vách nên cô chỉ vài bước là về đến nơi. Cô kh biết bản thân có làm nên trò trống gì khi đến thành phố kh nữa.
Hà Chấn Đ có lẽ đã đổi số ện thoại rồi, cô gọi mấy lần nhưng kh có tín hiệu. Thế nên, cô phải tự mình tìm . Lúc trước, chỉ cần cô đưa tay ra là sẽ với được , chỉ cần gọi là sẽ lập tức xuất hiện nhưng giờ thì đã khác, một người bình thường muốn gặp chủ tịch Hoa Vinh còn khó hơn là gặp ngôi nổi tiếng nữa.
Sau tiếng thở dài, cô lấy ba lô ra, xếp vài bộ quần áo và váy cho vào cùng một ít vật dụng cá nhân. Vốn tưởng sẽ kh còn liên quan gì đến người đàn đó nhưng giờ đây chính cô lại là người chủ động tìm gặp . Thật khôi hài.
Màn đêm buồn bã trôi qua và ngay khi bình minh đến, Lý Phong đã sang gõ cửa phòng Khương Lệ Na, đón lấy chiếc ba lô trên tay cô rồi rảo bước ra xe. Hắn biết nếu cô đã quyết thì khó mà ngăn cản.
Hơn nữa, nếu có thể, hắn vẫn mong cô sống thật với trái tim của cô, vẫn mong người đó vẫn còn thật lòng thật dạ yêu cô. Hắn tin một người như Hà Chấn Đ đủ sức, đủ tài để bảo vệ cô khỏi dư luận lẫn thành kiến của người trong gia ̀nh .
- Lệ Na, nếu khó khăn quá thì hãy quay về.
- Sẽ ổn thôi. Chấn Đ sẽ kh nỡ nhìn thấy khốn khổ. Dù gì thì.. ấy vẫn phải nghĩ về Chấn Kiệt. – Cô mỉm cười, nói bằng giọng chẳng mấy tự tin.
Sau khi đưa ba lô cho cô, Lý Phong kh về vội mà đứng chờ xe với cô. Hắn vốn muốn đưa cô lên thành phố nhưng cô từ chối, nói muốn một mình.
Mãi cho đến khi chiếc xe khách chở cô khuất dần phía cuối đường, hắn mới lững thững trở lại xe, nằm trên vô lăng, nhìn ánh ban mai đang dần đến.
Hắn hy vọng người con gái ấy tìm lại được nụ cười tỏa nắng như trên bức ảnh ́nh hôn ngày nào, kh còn là những nụ cười gượng gạo và buồn nữa. Nhân duyên giữa cô và hai em nhà họ thật khó mà giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-198-c-chim-da-moi-2.html.]
Trên chiếc xe khách thưa người, Khương Lệ Na cũng đang ngắm hành trình ngày mới của ánh dương. Cô kh tự tin lắm về tình cảm mà Hà Chấn Đ dành cho mình bởi vì sau lần cự tuyệt đó, có lẽ đã th suốt và có khi đã bắt đầu một mối quan hệ mới với một cô gái khác.
Mấy cuốn truyện cô đọc cũng có nội dung tương tự vậy đấy thôi, một tháng, thậm chí chỉ ba ngày, thậm chí là vài tiếng đồng hồ cũng có thể khiến người ta bước đến ngã rẽ của cuộc đời, đưa ra quyết ̣nh và kh bao giờ thay đổi.
Khi qua quãng đường qu co, chiếc xe thôi kh bắt khách nữa mà lao lên quốc lộ và chạy nh về hướng thành phố.
Một vài người khách trên xe bắt chuyện với cô, hỏi cô có chồng con gì chưa và khi biết cô còn độc thân, họ ngỏ ý muốn giới thiệu con, cháu trong nhà làm quen với cô.
Thế nhưng, cô lắc đầu và bảo bản thân đang tập trung lo sự nghiệp, kh có tâm trạng cùng thời gian để yêu đương, hẹn hò.
Gần chín giờ sáng, chiếc xe đã đến ̣a phận thành phố. Sau khi xuống xe, Khương Lệ Na mua một ổ bánh mì thịt, ăn vội rồi bắt taxi đến tập đoàn Hoa Vinh.
Lúc trước, khi còn là nhân viên c ty, cô ra vào rất tự nhiên, tự tin nhưng bây giờ, mỗi bước chân cứ như bị hòn đá nặng kéo lại, nặng nề và có cảm giác bị ép buộc.
Có lẽ các lãnh đạo của Hoa Vinh đã chọn hết dàn lễ tân cũ lên vị trí trợ lý cho họ rồi nên Khương Lệ Na kh nhìn thấy gương mặt thân quen nào cả.
- Xin lỗi, muốn gặp chủ tịch Hà Chấn Đ. – Cô lấy hết cam đảm và lên tiếng.
- Chị có hẹn với chủ tịch chưa ạ? – Cô nhân viên lễ tân dịu dàng hỏi.
- À, chưa. Cô có thể th báo với ấy giúp kh? tên Khương Lệ Na.
- Xin lỗi chị, tập đoàn có quy ̣nh mới, tất cả những người muốn gặp chủ tịch đều phải hẹn trước để xếp lịch hoặc là chị có thể gọi trực tiếp cho ấy để ấy chỉ thị xuống và em sẽ đưa chị lên lầu.
Cảm giác trống trải bủa vây Khương Lệ Na, hai tay cô đan chặt vào nhau, môi cũng mím chặt. Nếu cô có thể gọi cho thì cô kh cần phải đến đây đâu. Cô chỉ nhớ số của , còn số của Trần Triệu Thu thì cô đã xóa khi thay sim ện thoại mới rồi.
Đang kh biết làm cách nào thuyết phục cô lễ tân gọi giúp mình thì bỗng nghe có tiếng lao xao từ xa vọng lại, theo phản xạ, cô đưa mắt về hướng đó và nhận ra Hà Chấn Đ đang được bao vây giữa một đám người, họ vừa vừa nói cười, tr vô cùng vui vẻ và huyên náo. vẫn vậy, đơn giản nhưng lịch lãm trong bộ tây phục tối màu, áo sơ mi trắng.
Biết đây là cơ hội duy nhất của mình, Khương Lệ Na liền vội vàng chạy về phía họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.