Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 199: Giao Dịch Không Thành - 1
- Chấn Đ, Chấn Đ.. - Khương Lệ Na vừa chạy vừa gọi.
Những tiếng trò chuyện xôn xao nh chóng im bặt và bước chân của những đàn cũng ngay lập tức dừng lại. Họ đồng thời quay đầu để xem cô nhân viên nào mà dám gọi trực tiếp tên của chủ tịch Hoa Vinh.
Và khi th Khương Lệ Na, họ kh l gì làm lạ bởi cô thể kêu như vậy vì cô từng là hôn thê của Hà Chấn Kiệt.
Kh gian và thời gian trong sảnh chính như đóng băng vào giây phút ánh mắt của Hà Chấn Đ cùng Khương Lệ Na chạm nhau.
Bàn tay đang đút trong túi quần của Hà Chấn Đ siết chặt dù vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh. Tại vào lúc ngỡ đã bu bỏ được cô thì cô lại xuất hiện? Cô đang muốn quay như quay dế ?
- Mọi trước . – lên tiếng cất bước về phía trước.
Đám đ nh chóng tản ra, nhường đường cho . M cô lễ tân thì bắt đầu bật chế độ hóng hớt.
Khương Lệ Na run rẩy, cố gắng hít thở thật sâu, thật may vì đã chịu gặp cô, cô còn nghĩ sẽ phớt lờ sau tất cả những tổn thương mà cô gây ra cho .
- chuyện gì? – dừng lại cách cô một đoạn và hỏi.
- Em.. em chuyện muốn nói với , thể cho em xin vài phút kh? – Cô ngập ngừng lên tiếng.
- Đi.
Dứt lời, Hà Chấn Đ quay lưng, ngược vào trong, hướng về phía thang máy. Ban nãy, vừa kết thúc cuộc họp cùng các lãnh đạo của Hoa Vinh và nhận lời mời dùng bữa trưa với họ, kh ngờ ra đến đây thì gặp cô.
Khương Lệ Na hít một hơi thật sâu, vội vã chạy theo . Cô thể nghe rõ những lời xì xầm sau lưng . Cô kh cần mặt mũi gì nữa, cô đến đây để giải quyết khó khăn của Lý Phong.
Thang máy chỉ chứa hai nh chóng di chuyển lên tầng trên. Móng tay cô bấu chặt vào dây đeo của chiếc túi xách khiến nó in hằn những dấu như vầng trăng khuyết.
Cửa thang máy vừa mở ra, Hà Chấn Đ liền bước thật nh, hại Khương Lệ Na chạy theo muốn hụt hơi. Chân dài hơn chân cô và kh mang giày cao gót nên còn nh hơn cô chạy.
Khoảnh khắc bước vào căn phòng đã từng quen thuộc, cô chút lạ lẫm dù rằng mọi thứ vẫn như xưa, chỉ ngoài ban c là khác, nơi các bồn b được trồng toàn hoa hồng trắng, nở lác đác, lay nhẹ trong gió ban trưa.
- Nói , chuyện gì? – Hà Chấn Đ ngồi xuống sô pha, bắt chéo chân, miệng hỏi nhưng mắt lại kh vào đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-199-giao-dich-khong-th-1.html.]
Vì biết kh nhiều thời gian dành cho nên Khương Lệ Na nh chóng nói rõ lý do cô đến đây, cô thành tâm nói lời xin lỗi và xin nếu ghét cô thì cứ nhắm vào cô, đừng làm liên lụy đến Lý Phong.
Nghe cô nói mà Hà Chấn Đ cũng ngơ ngẩn cả , thậm chí kh biết là đã ký tên để mua mảnh đất nào đó nhằm mục đích trả thù cô. Rốt cuộc, trong lòng cô, xấu xa đến mức độ nào vậy kìa?
Lý Phong giúp đỡ cô trong lúc khó khăn, cảm ơn còn kh hết, làm cản đường làm ăn của kia chứ? thậm chí chẳng biết thành lập c ty.
Bàn tay nh chóng thao tác trên ện thoại, nhấn số gọi cho Trần Triệu Thu và hỏi mua ngọn núi và các mảnh đất xung qu núi với địa chỉ như Khương Lệ Na nói kh và câu trả lời nhận được là .
Trần Triệu Thu cho biết khu vực đó nằm trong dự án xây dựng của tập đoàn Hoa Vinh, đã được phụ trách trước đây xem xét và đưa vào d sách từ lâu và khi tiếp quản mới đưa ra quyết định.
- Lúc đó em trình phê duyệt mà, sau đó em mới cho soạn hợp đồng để ký. – Giọng Trần Triệu Thu oang oang vang lên.
- nhớ .
cúp ện thoại và thẳng vào cô gái đang đứng trước mặt .
Khương Lệ Na cúi gầm mặt. Theo như những gì Trần Triệu Thu nói thì ngọn núi đó đã được Hoa Vinh nhắm đến trước cả khi Lý Phong ký hợp đồng mua bán với Trần Vương ?
Và giống như Trần Vương nói thì lúc trước họ chỉ hỏi giá, cách đây m hôm mới tiến hành mua lại và đặt cọc tiền.
- Em nghe chứ Lệ Na, kh mua lại nơi đó vì muốn trả thù em, giữa chúng ta kh hận thù gì, đó chỉ là một phần nhỏ trong dự án kinh do của tập đoàn.
Giọng bình thường, nhẹ nhàng nhưng Khương Lệ Na thể th sự giận dữ cùng bất mãn trong mắt khi ngẩng đầu lên.
Cô thầm trách bản thân ngu ngốc, miệng nh hơn não, còn cho rằng bản thân đáng bị nhắm tới và trả thù. Nhưng cô kh cảm th nhục nhã, cũng được, cô chỉ muốn được thu hoạch số mây tre ở đó để kịp cho m đơn đặt hàng của khách hàng.
- Vậy.. vậy thể cho phép c ty bên em thu hoạch số mây tre đó kh ạ? .. cũng đâu làm gì cần đến chúng. – Giọng cô nhỏ dần, hai tay vẫn siết chặt vào nhau.
- thể, nhưng muốn qua lại, kh cho kh ai cái gì bao giờ, ngoại trừ gia đình của .
- Em sẽ trả tiền..
- kh thiếu tiền.
đàn này kh nói thì cô cũng thừa biết là ta kh thiếu tiền. Thế nhưng, đây cũng là một hoạt động mua bán, kh trả bằng tiền thì trả bằng cái gì chứ. Kh riêng gì tiền, cô biết kh hề thiếu bất cứ cái gì, rõ ràng là đang cố tình làm khó dễ cô đây mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.