Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 2: Người Yêu Cũ Là Đối Tượng Xem Mắt - 2
Bữa cơm diễn ra giữa bầu kh khí đối lập nhau, trong khi Hà Chấn Quốc cùng Hoàng Thi Vịnh vui vẻ nói cười thì hai ba con Khương Lệ Na lại khá gượng gạo.
Còn Hà Chấn Đ chẳng biểu lộ cảm xúc gì nhiều, cứ tự nhiên ăn, ai mời mới nâng ly lên cụng, ánh mắt thì cứ dán lên bên cạnh khiến Khương Lệ Na run tay làm rơi thức ăn m lần.
- Cô đã ăn no chưa? – Hà Chấn Đ hỏi khẽ, âm lượng đủ cho cả bàn cùng nghe.
- Hả? À, . – Khương Lệ Na trả lời cụt ngủn vì bị bất ngờ.
- Ba, mẹ, bác Khương, vậy cháu xin phép được đưa Lệ Na dạo một vòng ạ.
Lời đề nghị từ Hà Chấn Đ khiến cả ba vị phụ mừng như thể trúng số, họ lập tức tán thành và đuổi cả hai thật nh cho lớn nói chuyện phím.
Với chủ tịch và phu nhân Hoa Vinh là mừng vì đứa con trai ngỡ như mất hết cảm xúc đã tìm được khiến nó suy nghĩ lại, còn với Khương Đức Sương là vì cơ hội cứu l Kim Thế đã đến , dẫu hai đứa cũng yêu nhau đậm đà suốt bốn năm đại học, tình cũ mà, rủ một cái là tới ngay thôi, đã nói mà con gái kh tin, đúng là lo thừa.
Bản thân Khương Lệ Na c nhận là đôi chân của Hà Chấn Đ dài quá, mỗi bước là cô bước m bước mới theo kịp, đã thế còn nh, hại cô chạy theo đến quắn quéo, biết trước thế này, cô mang dép xẹp luôn cho , khỏi mang giày cao gót.
- Chấn Đ, chậm chậm chút , đau chân em. – Khương Lệ Na khổ sở cầu xin bởi tay cô bị nắm chặt, kh theo kh được.
- Chân của cô đau thì cô la lên như vậy, cô.. từng nghĩ đến trái tim của hay kh?
Sau lời nói rít qua kẽ răng, Hà Chấn Đ lại tiếp tục sải bước, lần này, còn nh hơn, hại Khương Lệ Na thêm khổ sở. Ban nãy, giây phúc dừng chân, cô còn tưởng nghe đau nên mới thế.
Bất giác, một chút tủi thân len lỏi trong lòng cô, đã thay đổi và khác xưa quá nhiều , cả về ngoại hình lẫn tính cách. Hà Chấn Đ của năm năm về trước luôn nâng niu và sợ cô bị tổn thương, Hà Chấn Đ của năm năm sau tự tay làm cô đau đớn.
Khi toàn thân bị xô ngã nhào lên băng ghế sau của chiếc siêu xe thì Khương Lệ Na cũng phát hiện ra chân đang rướm máu, đau lắm, rát lắm nhưng cô kh thể bày ra cái bộ mặt yếu đuối đáng thương được, vì cô hiểu rõ, đứng trước một kh yêu thì những biểu cảm kia là vô nghĩa.
Đàn thành đạt sẽ chẳng ưa gì m cô nàng "bánh bèo" như thời sinh viên, vậy nên, cô cố gồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-2-nguoi-yeu-cu-la-doi-tuong-xem-mat-2.html.]
Sau một hồi vòng vèo tới lui, chiếc ô tô dừng lại dưới hàng cây đang mùa lá đổ, Khương Lệ Na bàng hoàng nhận ra đây chính là chốn và cô vẫn thường cùng nhau hẹn hò gặp mặt, qua bao nhiêu năm trôi, cảnh sắc nơi đây vẫn giữ nguyên, chẳng hề thay đổi.
Nhác th Hà Chấn Đ mở cửa bước xuống, Khương Lệ Na cũng lật đật chui ra theo, thế nhưng, cô còn chưa kịp tiến lên ngang hàng cùng thì đã quay đầu, cất tiếng chặn đứng bước chân cô.
- Cô đã biết là nhưng vẫn cố tới, cô đang làm trò gì vậy?
- Chấn Đ, lâu quá kh gặp, ban nãy vì hai bác cho nên em mới giả như..
- Trả lời.
Ánh mắt sắc lẹm, vẻ mặt âm u chìm trong khung cảnh sẫm màu vì mặt trời bị vầng mây đen che khuất khiến từng là ánh dương trong lòng Khương Lệ Na trở nên lạnh lẽo. Cô cúi đầu, cố che biểu cảm hỗn độn, nhỏ giọng đáp.
- Em.. em muốn bắt đầu lại với , em muốn.. theo đuổi lần nữa.
- Cô bị ên ? Năm xưa yêu cô biết bao nhiêu, cô lại bỏ rơi giữa lúc cần cô nhất, và bây giờ, cô tiếc nuối khi th trở thành tổng giám đốc của Hoa Vinh? – cười nhạt, hếch mặt lên, bu lời miệt thị.
- Kh như nghĩ đâu Chấn Đ, là tại hoàn cảnh thôi, lúc đó, em còn nhỏ quá, suy nghĩ kh chín c, em vừa sợ lại vừa đam mê du học nữa, cho nên mới..
Chẳng nghĩ ra được lý do nào khá hơn để bao biện cho hành động phũ phàng ngày của nên Khương Lệ Na đành lôi m lý do chỉ thể lừa con nít ra để phân trần cùng tổng giám đốc Hoa Vinh.
Nhác th bước chân đối diện mỗi lúc một tiến gần, toàn thân cô bất giác run lên, tim như muốn ngừng đập và kh khí thì bị chặn, chẳng đưa nổi tới phổi.
- Khương Lệ Na, cô đổ thừa lá rơi nhiều là do mùa thu ? Bỏ cái ý định ên rồ đó , cho cô sĩ diện trước ba mẹ vậy là cạn tình cạn nghĩa lắm . Tốt nhất, cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nữa, ều đó chỉ khiến muốn bóp c.h.ế.t cô thôi.
Vừa nói, Hà Chấn Đ vừa cầm chiếc lá vàng mới l trên tóc cô xuống mà giơ lên, khi dứt câu, liền bu tay cho nó theo gió bay xa và ung dung trở vào xe, nhấn một ga, chạy mất hút, bỏ lại con gái với bàn chân thấm đầy m.á.u đỏ.
- Khương Lệ Na ngoan, đừng khóc, sẽ làm trôi mascara của mày đ.
Dù đã tự an ủi bản thân nhưng Khương Lệ Na vẫn bật khóc thành tiếng, những tưởng năm năm đủ dài để xóa nhòa quá khứ, thế nhưng khi đứng trước mặt , cô lại tiếc nuối ước vọng tàn phai kia đến tan nát cõi lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.