Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 3: Nhị Thiếu Gia Nhà Họ Hà - 1

Chương trước Chương sau

Chiếc xe đã khuất từ lâu mà Khương Lệ Na cứ hoài đứng mãi, khi nhác th đoạn đường vắng xuất hiện thêm m chiếc ô tô vụt qua, cô mới tập tễnh di chuyển lên vệ đường và ngồi xuống. Vết thương vì bị tai nạn nơi bàn chân chưa lành hẳn, giờ lại nứt ra do cấn vào giày vẫn kh ngừng rỉ máu.

- Cô gái à, cô cần giúp đỡ gì kh?

Giọng nam trầm ấm nhẹ cất lên khiến Khương Lệ Na giật ngoảnh đầu. Trước mắt cô là đàn hãy còn trẻ, gương mặt phúc hậu và nụ cười thân thiện kia bỗng làm lòng cô ấm lại phần nào.

chiếc xe sau lưng kia cùng bộ quần áo hàng hiệu trên đủ biết là một thiếu gia giàu .

- kh cả. – Khương Lệ Na đáp và tiếp tục quay mặt xuống con kênh.

Khóe môi Hà Chấn Kiệt khẽ nhếch lên một nụ cười từ từ cất bước tiến lại gần. Một cô gái ăn vận đẹp lại ngồi bên dòng kênh một , mắt thì ngân ngấn nước, mũi đỏ như trái cà chua đủ cho biết cô đang gặp phiền muộn trong chuyện tình cảm, chỉ sợ nếu bỏ , kh khéo cô nàng nghĩ quẫn gì đó mà bơi xuống con kênh kia thì thế gian lại mất tiêu một đẹp.

Vốn cũng chẳng muốn lo chuyện bao đồng đâu nhưng chẳng hiểu vì , hình ảnh cô ngồi lặng lẽ giữa tàn lá đương trút đổ khiến xúc động mạnh, theo cảm tính mà quay xe lại, hỏi han.

- Chân cô bị chảy m.á.u , thể bỏ mặc bản thân thế chứ? đưa cô bệnh viện nhé.

Chẳng chờ cô gái lạ lên tiếng đồng ý hay kh, Hà Chấn Kiệt vội vàng cúi xuống, nhẹ luồn tay bế bổng Khương Lệ Na lên khiến cô chới với, bất giác vòng tay ôm l cổ .

cảm giác như bản thân là nàng Lọ Lem gặp được bạch mã hoàng tử vậy, xem ra, cái thành phố xa hoa này chứa kh ít giàu, ngồi bừa bên dòng kênh mà cũng gặp được.

Ngồi yên trên ghế phụ , Khương Lệ Na liền nhấc cái chân bị thương bỏ lên cái chân lành vì lo m.á.u sẽ dính vào tấm đệm lót dưới sàn xe.

Nếu ban đầu, cô kh sợ xấu mà băng bó đàng hoàng thì đâu thành ra n nỗi này, vốn cô cũng chẳng ngờ tới việc bị Hà Chấn Đ lôi như lôi cái bao.

- Cô cứ ngồi thoải mái , cũng đang định thay đệm trải mới. – Hà Chấn Kiệt dịu dàng nói.

Xe chạy đâu tầm năm phút thì nhác th bên đường phòng khám nhỏ, thế là, Khương Lệ Na bảo ân nhân đưa vào đó chứ đừng tới bệnh viện vì vết thương của cô chẳng đáng ngại.

Đến nơi, Khương Lệ Na vừa toan mở cửa định bước xuống thì Hà Chấn Kiệt đã nh chân hơn, ân cần ghé vai và bế cô rời xe.

- Ngoan nào, sau khi cầm m.á.u và băng bó xong thì sẽ thả cho cô tự .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-3-nhi-thieu-gia-nha-ho-ha-1.html.]

Câu nói như thể đang trò chuyện cùng trẻ con của khiến Khương Lệ Na nhịn kh được, phụt cười thành tiếng. đàn này biết cô đã hai mươi sáu tuổi hay kh?

Nếu cô đoán kh lầm thì hẳn là được sinh ra trong một gia đình trí thức và được dạy bảo tốt, trước giờ, cô ít th ai giàu sang mà thân thiện giống .

Năm năm bên xứ lạ, chẳng ai biết cô là thiên kim của Kim Thế nên bạn bè của cô toàn từ tầng lớp trung lưu trở xuống, còn giới thượng lưu kh hề tới mặt cô.

- Chân đang bị thương mà còn mang giày cao gót nữa, để ý bạn gái chứ.

Vị bác sĩ đứng tuổi nhiều chuyện càu nhàu khi th bàn chân cô gái dính luôn vào chiếc giày. Ông cẩn thận dùng b gòn thấm ướt mới nhẹ nhàng tách chân Khương Lệ Na ra khỏi nó. cảnh đó, trái tim của Hà Chấn Kiệt bỗng nhiên nhói lên.

- kh ..

- Lần sau sẽ để ý hơn.

Hà Chấn Kiệt vội lên tiếng nhận lỗi, cắt ngang lời Khương Lệ Na. Cô đưa đôi mắt ngạc nhiên thì nhận được cái lắc đầu nhè nhẹ.

Băng bó và th toán tiền xong, Hà Chấn Kiệt cẩn thận bế Khương Lệ Na ra xe chở đến tiệm giày dép gần đó, mua cho cô một đôi dép xẹp.

Mãi đến khi đôi bàn tay gầy với những ngón thon dài kia giúp xỏ chân vào dép thì cô mới ngập ngừng giới thiệu.

- tên Khương Lệ Na.

- Khương Lệ Na, cái tên nghe thật là dễ thương như chính chủ nhân nó vậy. tên Hà Chấn Kiệt, vui vì được giúp đỡ cô.

Theo lời nói là một nụ cười ấm áp đến từ đàn tốt bụng. Khương Lệ Na cũng nhoẻn cười đáp lại, vốn cô còn chưa kịp nói lời cám ơn thì đã bị chặn đầu nói trước .

ều, cái tên Hà Chấn Kiệt nghe như thể liên quan đến Hà Chấn Đ vậy kìa, gương mặt của cũng nét gì đó hao hao con đã vứt cô lại bên kênh. Thế nhưng, cô cũng đâu thể há miệng ều tra được, như thế thật vô duyên lắm.

- Nhà cô ở đâu để đưa cô về. – Hà Chấn Kiệt hỏi ngay khi vừa quay lại ghế lái.

- À, sẽ bắt taxi về, hôm nay đã làm mất thời gian của lắm . – Cô vừa nói vừa đưa tay trỏ vào dãy taxi đang đỗ thẳng tắp ven đường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...