Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 200: Giao Dịch Không Thành - 2
- Vậy muốn cái gì? – Cô nuốt khan một tiếng và nói.
- Em biết mà, còn hỏi ? thiếu thốn tình cảm.
Toàn thân cô bắt đầu run rẩy. Tuy vẫn chưng ra cái bộ dạng lịch thiệp, đàng hoàng nhưng cô thể th vẻ lưu m của , chỉ một chút thôi nhưng cũng khiến cô lo sợ.
Cô đã hứa với mẹ , cô kh thể để bà lên cơn đau tim và gục ngã. Hơn nữa, cô kh biết hiện tại đã bắt đầu mối quan hệ mới hay chưa. Hơn nữa, cô chỉ hiểu một nửa câu nói của .
- Em kh thể cho ..
- Vậy thì kh gì để thương lượng nữa, em .
Dứt lời, Hà Chấn Đ liền đứng dậy, xốc lại chiếc áo vest cho ngay ngắn sải bước ra khỏi phòng.
Khương Lệ Na mím chặt môi, cố ngăn chặn cơn cảm xúc tiêu cực đang dâng trào trong lòng, mắt cô đỏ hoe, ngấn nước.
Đang chuẩn bị đứng lên thì ện thoại trong túi reo lên, th gọi là kế toán, Khương Lệ Na vội vàng nhấn nút nghe.
- Chị ơi, Lý Phong nhập viện ạ, đang xem các c nhân làm việc thì đột nhiên đau đầu ngất xỉu. – Giọng cô gái gấp gáp, đầy lo lắng.
- Đã làm kiểm tra chưa? bệnh gì?
- Suy nhược cơ thể ạ, suy nhược cả hệ thần kinh nữa.
Nước mắt Khương Lệ Na rơi lã chã, cô biết Lý Phong đang chịu quá nhiều áp lực. Lần đầu ra khơi, ngỡ như suôn sẻ nhưng lại gặp sóng to gió lớn khiến cho chiếc thuyền mà chèo lái ch chênh, kh biết sẽ lật lúc nào.
Cô biết chỉ đang gồng vì kh muốn cô quá lo lắng thôi vì trong thời gian ngắn, khó mà giải quyết chuyện này, một khi đơn hàng chậm trễ, chưa kể đến uy tín, việc bồi thường đủ khiến cho cô và lao đao.
Sau khi dặn dò kế toán chăm sóc Lý Phong, cô lau nước mắt, xuống quầy lễ tân l ba lô rời tập đoàn Hoa Vinh. Cô cần đâu đó để suy nghĩ thiệt hơn và đưa ra quyết định. Cô đang rối, kh biết làm mới ổn, mới đúng.
Đường vào khu nghĩa trang buổi ban trưa vắng vẻ, chỉ bóng những hàng cây đổ dài. Chẳng hiểu cô lại th nơi này là bình yên nhất, kh ai, chỉ lá cây, gió, ánh nắng, áng mây, tất cả đều mang đến cảm giác dễ chịu cho cô, kh chèn ép và kh gây áp lực.
- Ba, mẹ, con gái về thăm ba mẹ đây. Con vẫn sống tốt, đừng bận tâm về con nhé. – Cô đặt hai bó hoa cúc trắng lên hai phần mộ liền kề, nở một nụ cười thật buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-200-giao-dich-khong-th-2.html.]
Tiếp đó, cô mang bó hoa còn lại sang mộ Hà Chấn Kiệt và ngồi xuống, tựa vào, tâm sự cùng . Tuy âm dương cách biệt nhưng cô thể cảm nhận được sự hiện diện của bên , cảm nhận được làn hơi ấm an ủi trao cho cô.
- Chấn Kiệt, em mệt quá, em.. cũng muốn ngủ một giấc thiên thu để kh còn vướng bận gì nữa. Em là một kẻ hèn nhát và vô dụng đúng kh ? – Cô khép mắt lại, để dòng lệ men theo khóe mi rơi xuống.
Mãi đến chiều, Khương Lệ Na mới lững thững rời nghĩa trang. Những đám mây đen lớn đang đùn lên từ các tòa nhà cao tầng dần dần giăng khắp bầu trời thành phố, dự báo sẽ một cơn mưa kh hề nhỏ.
Cô biết mùa mưa đã đến thật sự , kh còn là những cơn mưa chợt đến, chợt , những ngày ẩm ướt, lạnh lẽo kéo dài sẽ mang đến nỗi cô đơn cho những con mang nhiều tâm sự buồn như cô.
Những dòng xe và những bước chân trên phố mỗi lúc một hối hả, ai cũng muốn mau về nhà để tránh cơn mưa này. Chỉ Khương Lệ Na là vẫn bước trong vô định, cô kh còn nhà để về nữa.
Gió mỗi lúc một lớn, giật tung tàn cây, rải những chiếc lá cả vàng lẫn x xuống đường cuốn theo đôi chân cô, như ủi an, như trêu đùa.
Mưa tí tách rơi, từng hạt, từng hạt càng lúc càng nặng dần. Cô ghé bến xe buýt trú mưa, thẫn thờ ra con đường trắng xóa.
Qua hết nửa tiếng đồng hồ, trời vẫn đổ mưa, những ngọn đèn cao áp đã được thắp lên nhưng màn mưa mù mịt đã làm mờ ánh sáng , kh đủ soi tỏ bóng dáng đơn độc của con gái.
Giữa chốn phồn hoa đô hội, kh l một cánh tay ôm l đôi vai lạnh gầy của cô, toàn thân cô run rẩy khi những cơn gió đêm vô tình lướt qua, mang theo cái lạnh vào tận xương tủy.
Ánh đèn xe đột ngột lóe sáng khiến Khương Lệ Na theo phản xạ l tay che mắt. Ở cự ly gần, cô nhận ra biển số quen thuộc.
Khoảnh khắc cửa xe mở ra, bóng dáng cao lớn của đàn đã từng là mơ ước của cô xuất hiện, vội vã chạy đến bên cô, trong mắt ngập tràn sự lắng lo cùng phẫn nộ.
- Đầu óc em bình thường kh? Mưa gió mà ngồi ở đây làm gì? – run rẩy sờ soạng đầu tóc ướt sũng của cô, quát lớn.
- Chấn Đ, mây.. tre.. em..
Nói chưa hết câu thì cô ngất lịm trong vòng tay . Cả ngày nay, trong bụng cô chỉ một ổ bánh mì thịt và một chai nước nhỏ nên đến giờ phút này cô hoàn toàn mất ý thức.
Hà Chấn Đ nghiến răng, hận kh thể mắng thêm cho cô vài câu. nh chóng bế cô ra xe đưa cô về căn nhà của riêng .
Hôm nay cô tìm tới, vậy thì ngày mai, bằng bất cứ giá nào, cũng sẽ giam cô lại bên , kh thả cô nữa. Nếu rời xa , cuộc sống của cô kh tốt vậy thì sẽ buộc cô dính vào .
Nếu như mua ngọn núi và các vùng đất dưới chân núi kh là mà là một khác thì cô sẽ ra khi hạ đến năn nỉ họ chứ. Nếu như một Lưu Bằng thứ hai thì cô c.h.ế.t chắc .
- Chết tiệt, Lý Phong, dám để cô một chứ? Điên mất. – Hà Chấn Đ rít lên ngay khi dừng trước đèn đỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.