Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 210: Mây Tan Mưa Tạnh - 2

Chương trước Chương sau

Ủi an bản thân là vậy nhưng khi lên phòng, mở thoại và gọi cho , cô lần nữa rơi vào hoang mang khi chỉ nghe tiếng chu reo mà kh bắt máy. Sau m lần gọi nữa, cô chán nản, bu nằm xuống giường, trân trân lên trần nhà.

Chiều đến, Khương Lệ Na ra sân, một vòng, ngắm cây cối và hóng gió. Lúc th chiếc ô tô dừng trước cổng, cô vội vàng chạy vào nhà và khi nghe tiếng chu cửa ngân nga, cô chạy luôn lên lầu.

Tuy kh biết là ai đến thăm nhà nhưng tránh mặt vẫn hơn, cô sợ đó là mẹ , đến coi thử cô đã dọn hay chưa.

Đang ngồi co cụm trên giường thì bỗng nghe tiếng gõ cửa, cô giật , mở to mắt, chằm chằm phía trước.

- Lệ Na, ba của chủ đến thăm cháu, một . – Mỹ Liên nói ngay khi vừa thò đầu vào.

Bàn tay đang nắm chặt góc chăn của Khương Lệ Na dần bu lỏng, cô bảo Mỹ Liên xuống trước rời giường, sửa sang lại đầu tóc, quần áo, sau đó mới chầm chậm tiến đến phòng khách.

Cô biết với tính cách của Hà Chấn Quốc, sẽ kh đánh hay mắng cô đâu nhưng cũng chút lo lắng. Cũng thể đến khuyên cô nên bỏ con trai để vợ kh còn tức giận và ngất xỉu.

- Cháu chào bác. – Cô cúi đầu, lẽ phép chào hỏi.

- còn gọi như vậy, gọi là ba chứ. Kh con và Chấn Đ đăng ký kết hôn ?

Giọng nói ấm áp, từ tốn của đàn vang lên khiến trái tim đang đập thình thịch của Khương Lệ Na bình ổn trở lại. Cô ngẩng đầu lên, sống mũi đột nhiên cay xè, hốc mắt đỏ hoe.

Hà Chấn Quốc cũng đau lòng khi th gương mặt sưng phù của cô. Chuyện xảy ra hôm qua, đã nghe Trương Vy kể lại.

- Ba..

- Được , ngồi xuống .

Khương Lệ Na ngoan ngoãn làm theo lời và rót trà ra ly cho . Hà Chấn Quốc nhận l ly trà từ cô, nhấp một ngụm và cho biết Hà Chấn Đ đã nói cho biết về việc đón cô về sống chung nhưng chẳng rõ làm mà cả lẫn đều giấu nhưng vợ lại biết. Ông hỏi bà nhưng bà chẳng nói, bảo rằng muốn biết sẽ tự cách.

- Con thể hiểu cho tâm trạng của mẹ. – Cô cố nặn ra một nụ cười.

- Vậy thì tốt. Lệ Na à, nếu thể thì hãy quên quá khứ , hiện tại và tương lai là quan trọng nhất. Con chịu về bên Chấn Đ thì ba cũng yên tâm . Ngoài con ra, dường như nó chẳng yêu ai được.

- Vâng ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-210-may-tan-mua-t-2.html.]

Sau khi nói chuyện cùng cô thêm mười phút nữa, Hà Chấn Quốc chào tạm biệt và ra về. m hộp tổ yến và thực phẩm dinh dưỡng mua cho , khóe mắt cô lại ướt.

Quay trở về phòng, cô l ện thoại, tiếp tục gọi cho Hà Chấn Đ và lần này, bắt máy.

- em gọi cho hoài mà kh bắt máy? bận lắm ? – Giọng cô đầy hờn dỗi.

- Ừ, bận quá, lúc em gọi đang họp, đang định gọi lại thì em gọi. Em khỏe hẳn chưa?

- Em khỏe . À, ba vừa tới đây, mua cho em nhiều tổ yến. Khi nào về, em chưng cho ăn.

- Ừ, em bảo dì Mỹ Liên chưng cho em ăn trước . Xem ra, em cũng còn chút lương tâm, còn nhớ tới chồng.

Cô phì cười, dặn dò nhớ ăn đúng bữa kẻo đau dạ dày cúp máy để còn ăn uống và ngủ nghỉ. Cô kh lạ gì các cuộc họp kéo dài thâu đêm suốt sáng nên kh nghi ngờ khi mà gọi từ sáng nhưng mãi tới chiều mới gọi lại.

Những lời nói của Hà Chấn Quốc đã giúp cô dẹp bỏ những ghen tu vớ vẩn, tin rằng trong lòng đàn đó chỉ mỗi , kh còn chỗ chứa cô gái khác.

Hà Chấn Đ đặt ện thoại xuống, khẽ mỉm cười. Cả ngày nay ở trong bệnh viện, truyền hết m chai dịch truyền, đã cảm th khỏe hơn.

Vốn định nhờ Liên Hoa về khách sạn l ện thoại giúp nhưng th cái chân băng trắng của cô, lại chẳng đành lòng bắt cô di chuyển.

Cũng may khi vừa về tới thì nhận được cuộc gọi của cô vợ nhỏ và càng vui mừng hơn khi th vô số cuộc gọi nhỡ của cô.

Qua hết ba hôm, thân thể của cũng đã hồi phục, đầu kh còn choáng nữa, ều, hai bả vai vẫn còn ê ẩm. Vết thương của Liên Hoa cũng đã kéo da non, tướng chỉ hơi bấp bênh một chút.

Sau khi dùng bữa trưa, cả hai cùng ra sân bay. Trong khi Hà Chấn Đ háo hức, nóng lòng muốn gặp lại vợ thì Khương Lệ Na lại đang than ngắn thở dài khi bản thân trong gương.

Hà Chấn Đ th minh như vậy, liệu tin được là do cô ngã cầu thang kh?

Bên ngoài, mây đen lại kéo đến, ánh nắng nh chóng biến mất. Cô lên bầu trời và đoán lát nữa sẽ một cơn mưa lớn. Tâm trạng cô cũng buồn theo khung cảnh tối sầm bên ngoài.

Gió lùa qua bức màn trắng, mang cái lạnh bên ngoài vào phòng, ve vuốt tấm thân cô. Cô kh biết đến bao giờ, mới lại thích mưa như ngày xưa.

Cô lại nhớ đàn nụ cười hệt nắng mai ngày xuân . vui khi th cô ở bên trai kh? Cô nên nghĩ rằng bản thân đã giúp cho trai hoàn thành tâm nguyện của kh? Kh nghĩ tới thì thôi, mỗi khi nghĩ tới, tim lại quặn thắt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...