Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 211: Đêm Mưa Ấm Áp - 1
Tiếng mưa bên ngoài như khúc nhạc buồn dần ru Khương Lệ Na vào giấc ngủ. Cô cuộn tròn trong chăn ấm, mơ một giấc mơ về ngày ấu thơ.
Vốn dĩ cô cũng muốn đợi Hà Chấn Đ về nhưng lại lúc nào chẳng biết. M thứ thuốc bổ mà Trịnh Hàn kê cho cô giống như thuốc ngủ vậy. Chỉ hơn một tuần mà cô th đã mập hơn.
Hơn hai giờ sáng, tiếng chu ện thoại của Mỹ Liên reo lên. Khi th tên Hà Chấn Đ, bà liền rời phòng, ra ngoài và bật ện cả trong phòng khách lẫn ngoài sân.
Biết sẽ về hôm nay nên bà kh dám ngủ, nhắm một mắt và mở một mắt. Vợ đang ở đây, đương nhiên kh thể ở lại khách sạn.
- Cái này là của Liên Hoa mua. – Hà Chấn Đ đưa m chiếc túi cả to lẫn nhỏ cho Mỹ Liên và nói.
Mỹ Liên đón l, cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe. Chờ Hà Chấn Đ lên lầu, bà mới tắt ện quay về phòng , mở các túi đồ ra xem.
Từ ngày vào làm ở Hoa Vinh, con gái bà cũng quan tâm đến bà nhiều hơn, thường xuyên mua cái này cái kia cho bà. Tuy luôn miệng bảo cô đừng mua nhiều nhưng khi nhận được quà, bà vui lắm.
Tiếng bước chân đàn nhẹ nhàng trên những bậc thang, sau đó đến hành làng dừng lại trước một căn phòng. đưa tay đẩy cửa, kh dám bật ện mà theo những gì bản thân nhớ được, mò mẫm vào phòng.
tự hỏi cô vợ của kh biết bật đèn ngủ lên , tối thui vậy thì nửa đêm làm tìm được đường đến nhà vệ sinh chứ.
rón rén tiến đến bên giường vươn tay sờ soạng nhưng chỉ th trống rỗng. Trong cơn hoảng sợ, vội bước đến mép cửa, bật c tắc ện. Kh cô vợ nào ở trên giường cả, nhà vệ sinh cũng kh.
Cô gái này bị đần kh vậy, l chồng mà tính chia phòng ngủ ? quên kh nói thì cô cũng kh biết dọn qua phòng ở hay gì?
Bàn tay nh chóng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, tiếp đó là thắt lưng. Tuy đã quá khuya nhưng nếu kh tắm thì sẽ kh ngủ được, cảm giác bụi ngoài đường bám trên dù rằng di chuyển bằng ô tô.
Lúc Hà Chấn Đ sang căn phòng gần đó, Khương Lệ Na cũng vừa mơ màng thức giấc. Dưới ánh sáng vàng mờ, chỉ th một cục tròn tròn cuộn trên giường, tr khá là đáng yêu.
Kh kiềm lòng được nên ngay khi ngồi xuống, cúi đầu, hôn lên má cô. Lực hôn kh quá mạnh nhưng cũng đủ khiến Khương Lệ Na bị đau, theo phản xạ, cô rên lên, thẳng tay hất làm đau ra ngồi bật dậy, chằm chằm vào cái gã đang lồm cồm bò dậy dưới sàn.
- tưởng em ngủ say . em ra tay với chồng mà như đánh kẻ thù vậy? – Hà Chấn Đ nhăn nhó, vừa rên vừa hỏi.
- .. là hả? Em chỉ tự vệ thôi mà.
Sau một tiếng "tách", đèn nh chóng được bật lên, ánh sáng đột ngột xuất hiện khiến Khương Lệ Na chói mắt, đưa tay che mặt lại. Thế nhưng, cô kh ý định hạ tay xuống vì đột nhiên nhớ ra cái mặt méo của .
Hà Chấn Đ tiến lại, nheo mắt cô hồi lâu, lúc vừa định tóm l tay cô thì cô đã nh chóng nằm xuống, trùm chăn kín mít.
- tắt đèn cho em ngủ, nửa đêm nửa hôm mở đèn làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-211-dem-mua-am-ap-1.html.]
Nói xong, cô ngáp một tiếng. Cô đã quyết định , cô sẽ ngủ từ đây đến khi làm và trước khi về, cô sẽ chui vào chăn ngủ tiếp, cố thêm vài ngày nữa, mặt cô sẽ trở lại bình thường.
Đang tự khen bản thân thật th minh thì bỗng luồng gió lạnh lùa vào trong chăn và nh sau đó, chiếc chăn đã bị Hà Chấn Đ kéo ra.
- Sang phòng bên kia ngủ, bây giờ chúng ta là vợ chồng, kh thể ngủ riêng. – chạm nhẹ tay vào vai cô, lay lay.
- Kh thích, em nằm nãy giờ hơi ấm , sang đó lạnh lắm. nằm luôn ở đây . – Cô vẫn cố chấp, dán dính xuống nệm.
- Sang đó ôm, máy sưởi, càng ấm thêm chứ lại lạnh?
Dứt lời, mạnh tay kéo cô qua và gần như bất động khi th gương mặt sưng tím của cô, khóe môi còn vết nứt đã đóng vảy.
Khương Lệ Na vội ngồi dậy, co lại thành một cục, mắt lấm lét đối diện.
- Mặt em.. - Giọng run run, hốc mắt cũng ửng đỏ.
- Bị ngã, em bất cẩn nên ngã cầu thang. – Cô vội giải thích.
- kh thằng ngốc. Nếu em nói em bị ngã, vậy thì ngày mai cho giúp việc nghỉ , mỗi việc tr chừng em cũng làm kh xong.
Lời vừa dứt liền đứng lên. Khương Lệ Na hốt hoảng, vội lao theo, nắm l tay , kéo lại.
Mỹ Liên chăm sóc cho cô chu đáo và bà cũng đã lớn tuổi, bà sẽ kh thể tìm được chỗ làm nào tốt hơn nơi này.
Th cô rơm rớm nước mắt, cơn giận của cũng dần nguôi ngoai, chỉ còn lại xót xa. vội ngồi xuống và chạm nhẹ vào má cô.
- là mẹ kh?
Khương Lệ Na gật gật đầu, nước mắt tuôn như mưa. Hà Chấn Đ hít một hơi thật sâu, nhích lại gần và nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
mẹ lại làm tổn thương cô chứ? Bà kh sợ đau lòng ? Cô là một nửa của , cô đau thì cũng khá hơn gì?
- xin lỗi, là kh bảo vệ được em. Nhưng em yên tâm, đảm bảo chuyện này sẽ kh bao giờ xảy ra nữa. Tin . – vuốt ve lưng cô thật nhẹ, như sợ cô bị vỡ.
- đừng.. đừng cãi nhau với mẹ. – Giọng cô đứt quãng.
- Kh cãi, chỉ nói chuyện thôi. Nào, về phòng bên kia ngủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.