Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 213: Đa Nghi - 1
- Lên ghế ngồi nói chuyện . – Hoàng Thi Vịnh chau mày, con trai với vẻ mặt bất lực.
- Vâng. – Hà Chấn Đ vừa đáp vừa làm theo lời bà.
M hôm nay, nghe chồng khuyên giải nhiều, ác cảm của bà đối với cô gái đó cũng giảm phân nửa, kh còn ý cấm cản gì Hà Chấn Đ nhưng bà cũng kh muốn gặp Khương Lệ Na, tốt nhất là cứ mạnh ai n sống, đừng th, đừng chào hỏi hay thăm viếng sẽ tốt hơn.
Suy cho cùng, ban đầu bà cũng thích và yêu thương cô nhưng cứ th cô, nghe về cô là hình ảnh thương tâm của Hà Chấn Kiệt lại xuất hiện trước mặt bà, kh thể nào bình tĩnh được.
- Được , mẹ sẽ kh xen vào chuyện tình cảm của con nữa nhưng mẹ cũng kh nhận nó làm con dâu mẹ đâu. Vậy nên, con về thăm ba mẹ thì cũng đừng dắt nó về.
- Mẹ..
- Đây là sự nhượng bộ cuối cùng của mẹ để gia đình yên ấm.
Ánh mắt và giọng ệu cương quyết của bà khiến Hà Chấn Đ kh thể nói gì thêm, đành gật đầu chấp thuận. tin qua một thời gian nữa, khi nỗi buồn đã thực sự nguôi ngoai, mẹ sẽ lại lần nữa yêu mến cô.
tin nếu như cô sinh cho bà một đứa cháu, trai hay gái đều được, chắc c bà sẽ vì thương con của mà thương luôn mẹ của đứa trẻ.
- Vào nhà ăn cơm luôn, sau này, cũng kh còn nhiều bữa ăn cùng nhau nữa.
Hoàng Thi Vịnh dịu giọng nói đứng lên, tiến vào cửa chính. Hà Chấn Đ thể nghe được tâm trạng buồn của bà qua tiếng nói .
Nếu như mẹ và vợ hòa thuận, chắc c sẽ đưa cô về đây sống, cùng phụng dưỡng hai đấng sinh thành nhưng hiện tại hai họ cần tránh mặt nhau, tránh phát sinh thêm nhiều chuyện kh vui, đau lòng.
l ện thoại, n tin bảo Khương Lệ Na cứ dùng bữa trước, kh cần đợi .
Bàn ăn nh chóng được dọn lên. Thường thì giờ này, Hoàng Thi Vịnh và chồng chưa ăn tối nhưng hôm nay, bà muốn ăn sớm một chút để Hà Chấn Đ còn về bên kia nghỉ ngơi. gương mặt bơ phờ, hốc hác của là bà biết ngủ kh đủ giấc .
- C việc suôn sẻ kh? đột nhiên con ở lại thêm m ngày vậy? – Hà Chấn Quốc từ tốn hỏi.
- Ổn hết ba, phát sinh vài vấn đề nhưng đã giải quyết ổn thỏa . – mỉm cười, vươn tay gắp miếng thịt cho vào chén .
- Làm gì làm cũng chú ý sức khỏe. Ba mẹ còn mỗi con đó. – Hoàng Thi Vịnh nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-213-da-nghi-1.html.]
- Vâng ạ.
Kết thúc bữa ăn, Hà Chấn Đ nán lại, trò chuyện cùng ba mẹ thêm một lát nữa mới lái xe đến nơi bán bánh tráng trộn mà Khương Lệ Na thích, mua cho cô cùng Mỹ Liên về thẳng nhà.
Ban nãy, bạo gan hỏi mẹ vì lại biết chuyện giữa và Khương Lệ Na thì được bà cho xem tin n. Hóa ra, đã gởi nhầm tin n cho bà thay vì vợ .
Trong tin n, hỏi cô đã quen với căn nhà tân hôn chưa. Lúc đó, còn ngạc nhiên vì kh th dòng tin này khi kiểm tra lại lịch sử trò chuyện giữa và cô, cứ ngỡ thao tác nhầm, chưa gởi nên n lại, kh ngờ đã gởi cho mẹ . Đúng là lạy ở bụi này. Vậy mà, còn đang nghi ngờ Mỹ Liên và Liên Hoa. Thật tội lỗi.
Lúc Hà Chấn Đ vào phòng, Khương Lệ Na đang ôm gối, ngồi ngây ngốc trên giường. tiến lại, đặt bịch bánh tráng trộn xuống bàn ngồi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mặt cô.
- Mẹ thế nào ? – Cô nhỏ tiếng hỏi.
- Ừ thì.. mẹ kh can thiệp nữa. Cần thêm thời gian để mẹ thể chấp nhận em là dâu con.
thu tay lại, thở dài và tự trách đã kh cẩn thận để lộ việc kết hôn với mẹ, khiến cô chịu khổ. Thế nhưng, Khương Lệ Na an ủi , bảo như vậy cũng tốt, ít nhất, cô kh còn cảm th lo lắng, hoang mang, luôn trong tư thế sẵn sàng chạy trốn vì sợ bị mẹ chồng phát hiện nữa.
Vấn đề giữa cô và bà là thời gian, chính cô vẫn còn day dứt, tiếc thương Hà Chấn Kiệt thì thử hỏi làm bà thể dễ dàng bỏ qua. Suy nghĩ của bà ứng với số đ rằng nếu kh ghé c ty Kim Thế đón ba cô dùng bữa thì lẽ sẽ kh gặp nạn.
- Ban nãy xếp đồ cho , phát hiện mất nguyên một bộ đồ, quên ở khách sạn ? – Cô siết chặt chiếc gối, với vẻ mặt căng thẳng.
- À, ăn với đối tác, bị nhân viên phục vụ bất cẩn làm đổ nước sốt lên, khó mà giặt sạch nên là vứt .
Cô cụp mắt, l mi dài rũ xuống. Cô biết giàu, vứt thêm m bộ vest đắt tiền nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì kinh tế của nhưng đó là bộ đồ cô tự tay đo đạc, cắt may cho mà.
Hà Chấn Đ nh chóng nhận ra sắc mặt cô đã thay đổi và nh chóng nhớ lại bộ đồ đó là một trong số những bộ đồ cô đã may cho . Lúc đó, vừa đau, vừa nhớ cô, vừa lo lắng nên kh nghĩ nhiều, chỉ là kh muốn đồ v m.á.u của con gái khác.
kh muốn nói cho cô biết bị nạn ở nước ngoài, với bản tính của cô, cô sẽ lo lắng và mở to mắt quan sát hằng đêm để xem biến chứng gì đó hay kh cho mà xem.
- Sau này em lại may cho bộ mới. Sau này chỉ mặc đồ em may thôi, kh cần mua nữa. – nắm l tay cô, vuốt ve, dỗ dành.
- tắm còn ngủ sớm.
Khương Lệ Na nhích ra mép giường, với tay l bịch bánh tráng bắt đầu ăn. cô, Hà Chấn Đ lại th giống con thỏ trắng đang phồng miệng ăn củ cà rốt, vô cùng đáng yêu và ngây thơ.
Nếu kh toàn thân vẫn đang đau nhức và sợ cô nghĩ rằng đã hết xí quách thì đã ăn thịt cô . Trong mắt , cô là tạo vật đẹp nhất thế gian.
Chưa có bình luận nào cho chương này.