Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 212: Đêm Mưa Ấm Áp - 2
Sau khi hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, Hà Chấn Đ lau nước mắt cho cô, sau đó bế cô lên, mang về phòng .
cứ ngồi cái má sưng vù của cô hồi lâu. Mãi khi cô giục ngủ thì mới tắt đèn, nằm xuống, ôm cô vào lòng, bàn tay kh ngừng xoa nhẹ lên mặt cô như muốn xoa dịu nỗi đau.
Mùi hương cơ thể vừa thân quen, vừa dễ chịu, cùng với cử chỉ âu yếm và cảm giác ấm áp này giúp cô nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, đàn của cô lại kh ngủ được, muốn thức trọn đêm nay, tận hưởng cảm giác được cô trong vòng tay. Đã lúc nghĩ rằng mối tình này đã hết hy vọng.
Bảy giờ sáng, mưa đã tạnh từ bao giờ. Khương Lệ Na rúc sâu vào lòng Hà Chấn Đ, tiếp tục ngủ nướng, mặc cho ai kia đang đặt những nụ hôn nhỏ, rải rác trên tóc .
- À, m giờ ? kh làm ? – Cô sực nhớ ra, ngẩng mặt , hỏi nhỏ.
- Kh. Hôm nay ở nhà với em. Hôm nay dành cho em. Mà em muốn tuần trăng mật ở đâu? – xoa nhẹ mặt cô, ánh mắt vẫn chất chứa nỗi buồn.
- Mặt em xấu vậy mà đâu. Hơn nữa, cũng đang mệt. Ở nhà thôi.
lắc đầu, bảo cô vẫn đẹp tiến đến chiếc vali, l ra một hộp nhung. Khương Lệ Na vẫn nằm ì trên giường, dõi mắt theo từng hành động của . Th nắm tay đeo nhẫn vào, cô cũng kh nói gì.
- Đeo cho . – Hà Chấn Đ đưa chiếc còn lại cho cô, đề nghị.
- Kh nói là hôn nhân bí mật ? – Cô bĩu môi.
- Mẹ biết , kh cần giữ bí mật nữa. Hơn nữa, họ chỉ biết là kết hôn thôi, cũng kh thể tra ra em nếu em kh muốn.
Cô gật gù, ngồi dậy, cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón tay . Kể từ khi lãnh gi chứng nhận kết hôn, cô cũng đã tháo chiếc nhẫn đính hôn mà Hà Chấn Kiệt đeo cho . lẽ, đã đến lúc cô nên bu tay cho ra th thản. Nếu kiếp sau, cô mong gặp lại trong một mối quan hệ kh bi thương.
Cả hai lại tiếp tục ôm nhau ngủ thêm chút nữa, sau đó mới rời giường, xuống dùng bữa sáng cùng nhau ra hồ bơi, ngâm chân trong làn nước mát, hóng gió, tắm nắng, uống nước dừa tươi.
Khương Lệ Na cảm th căn biệt thự này của chồng cô cũng đâu khác m cái resort, kh khí nơi này mát mẻ, trong lành, kh tiếng ồn.
Cô muốn mở miệng dò hỏi về Liên Hoa nhưng lời ra đến môi lại nuốt ngược trở vào. lẽ vì cô gái đó hao hao nên cô suy nghĩ quá nhiều chứ với địa vị và c việc của thì gặp biết bao nhiêu là cô gái giỏi giang, xinh đẹp chứ. Kết quả, vẫn chọn cô nên nghĩa vợ chồng đ thôi.
- Em muốn ăn bánh bao hay món gì kh? Chiều ra ngoài việc, sẵn tiện mua cho em. – Hà Chấn Đ mân mê từng ngón tay thon dài của cô và hỏi.
- gặp mẹ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-212-dem-mua-am-ap-2.html.]
- Ừ. Yên tâm . Dù gì mẹ cũng biết , vậy nên, cần nói rõ mọi chuyện. Cùng lắm, cái má này sẽ giống em, tướng phu thê.
- Đồ khùng. về thì mua cho em bánh tráng trộn nhiều bò khô.
- Tất nhiên về chứ. Vợ ở đâu thì chồng ở đó.
Tuy Hà Chấn Đ dùng giọng ệu hài hước trấn an cô nhưng cô vẫn lo lắm. Cô sợ Hoàng Thi Vịnh lại ngất tiếp. Chỉ mong thể lựa lời thuyết phục bà chấp nhận cô như Hà Chấn Kiệt đã từng làm.
Đúng bốn giờ chiều, chiếc xe do Hà Chấn Đ cầm lái cũng rời khỏi căn biệt thự, thẳng ra đường lớn. Khương Lệ Na đứng trên tầng hai, theo chiếc ô tô thấp thoáng lướt qua rặng cây x.
Mãi đến khi kh còn th nữa, cô mới quay về phòng, soạn vali của , l đồ sạch treo vào tủ, còn đồ dơ thì bỏ vào giỏ để giặt.
Thường thì quần áo lúc c tác, đều đưa cho nhân viên khách sạn giặt ủi, đây cũng là một phần trong dịch vụ của họ khi khách yêu cầu nên chỉ hai bộ đồ cần giặt mà thôi.
- Một, hai, ba, bốn..
Đếm tới đếm lui một hồi vẫn th mất hết một bộ đồ nên Khương Lệ Na vô cùng ngạc nhiên. Nếu chỉ mất một cái áo sơ mi hay một cái quần tây thì cô còn cho rằng bất cẩn để quên, đằng này mất nguyên bộ đồ cả áo sơ mi lẫn quần, lẫn áo vest, chỉ quần lót là đủ mà thôi.
- Gì vậy? Chấn Đ cũng đâu bị mất trí nhớ, thể quên cả bộ được chứ?
Cô toan gọi ện hỏi nhưng khi đồng hồ, cô đoán đã tới nhà , thậm chí, thể là đang nói chuyện với mẹ nên cô đành gác thắc mắc này lại. Nếu cô nhớ kh lầm, đó là một trong số những bộ đồ mà cô đã may cho lúc tới bờ Bắc.
Trong khi Khương Lệ Na đang nghĩ ra những tình huống giống trong truyện, gã đối tác biến thái nào đó trộm đồ của chồng cô hoặc đề nghị tặng cho gã bộ đồ mới hợp tác thì vừa cho xe rẽ vào chiếc cổng lớn.
Tr th mẹ và quản gia đang ngồi trong căn chòi lá nhỏ, liền tiến lại và quỳ xuống trước đôi mắt ngỡ ngàng của bà và Trương Vy. Sau cái phẩy tay của bà, Trương Vy liền cúi chào và vào căn biệt thự.
- Mẹ, con xin lỗi vì l vợ mà kh th báo với mẹ. – cúi đầu, lên tiếng.
- Nó than thở gì với con à?
- Kh ạ. Nhưng mẹ ơi, mẹ đánh cô thì khác nào mẹ đánh con đâu. Con đau lòng.
Th thằng con trai già như trái cà của bật khóc chỉ vì vợ nó bị đánh mà Hoàng Thi Vịnh kh nói nên lời. Bà cũng chỉ tát một cái thôi mà, cần làm quá lên như vậy kh?
Thế nhưng, khi Hà Chấn Đ đưa bức ảnh Khương Lệ Na đang ngủ với cái má sưng tím, bà liền cảm th chút ác độc. Làm bà biết da cô mỏng như vậy chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.