Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 4: Nhị Thiếu Gia Nhà Họ Hà - 2
May mắn cho Khương Lệ Na, lúc này, chiếc ện thoại của Hà Chấn Kiệt cũng vừa đổ chu. Th gọi là trợ lý Liêu Bích Linh, mới chợt nhớ đã gần tới giờ hẹn với phó tổng giám đốc tập đoàn Trịnh Bối.
Sau khi nói dối cô trợ lý rằng đang trên đường tới ểm hẹn, nh chóng dìu cô gái mới quen đến chiếc taxi gần nhất và dặn dò tài xế đưa cô về an toàn.
- Hôm nay đã duyên gặp gỡ, mong được làm bạn cùng cô, cô cho số ện thoại nhé. – Vừa nói, vừa đưa ện thoại của cho cô lưu số vào.
- À, được, cũng muốn mời một bữa cơm cám ơn.
Các ngón tay thon thả của Khương Lệ Na gấp gáp lướt nh trên màn hình ện thoại đưa trả lại cho chủ nhân của nó và chỉ m giây sau, chiếc ện thoại trong túi xách cô đã hiện lên cuộc gọi đến từ dãy số lạ.
Đôi nam nữ gật đầu chào nhau lần nữa đường ai n . Hà Chấn Kiệt cho xe vòng lại, thẳng đến quán cà phê Sunny, suýt chút nữa, đã quên bén chuyện đàm phán cùng Trịnh Việt Cường.
Tập đoàn Hoa Vinh tuy kinh do đa ngành nghề nhưng lại chỉ mới ý định lấn sang mảng thời trang may mặc gần nửa tháng nay, vậy nên, khi nghe bên Trịnh Bối đăng báo sang nhượng lại một số chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng, đã chủ động liên hệ để thu mua, dọn đường trước cho kế hoạch thống trị làng mốt.
Nhác th phó tổng từ xa, Liêu Bích Linh liền vội vàng đứng lên, theo hành động của cô, Trịnh Việt Cường cũng rời ghế.
Bản thân Trịnh Việt Cường vẫn thường th Hà Chấn Đ qua các bài báo phỏng vấn do nhân thành đạt, thế nhưng, đây là lần đầu tiên được th mặt út nhà Hà Chấn Quốc.
Sau khi chào hỏi, cả hai ấm nh chóng ngồi xuống bàn bạc c việc, còn Liêu Bích Linh thì cẩn thận ghi chú lại tất cả những gì cấp trên cùng đối tác thỏa thuận để tiện bề soạn thảo hợp đồng.
Cũng may ban nãy, cô tiện đường tạt vào trước, chứ nếu kh thì cái cổ của Trịnh Việt Cường chắc dài ra tám mét vì đợi Hà Chấn Kiệt .
- kh ngờ lại suôn sẻ như vậy, tr vẻ thích các chuỗi cửa hàng của Trịnh Bối, hy vọng khi về tay , chúng sẽ phát triển hơn. – Trịnh Việt Cường vui vẻ nói.
- Điều đó là đương nhiên , sau này, chúng sẽ được gọi là chuỗi cửa hàng của Hoa Vinh. – Hà Chấn Kiệt mỉm cười, đáp.
Trịnh Việt Cường nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm, khe khẽ gật đầu. Xem ra, hổ phụ sinh hổ tử là thật, nhị thiếu gia này thế mà lại là cao thủ trả giá, mức giá mà Hà Chấn Kiệt đề nghị giảm xuống kh hề nhỏ nhưng so với giá trị thực tại của đối tượng chuyển nhượng là đúng.
Trịnh Việt Cường cũng hiểu rõ nếu kh chớp l cơ hội này thì e rằng chờ đợi lâu mới hỏi mua, thế nên, suy tính lại, đành đồng ý cho kịp việc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-4-nhi-thieu-gia-nha-ho-ha-2.html.]
- À, cuối tuần này là sinh nhật của em gái , bữa tiệc được tổ chức tại gia và khách mời chủ yếu là những thân tình thôi, mong rằng sẽ sắp xếp thời gian đến chung vui, ngày mai, sẽ đích thân đưa thiệp mời đến Hoa Vinh. – Trịnh Việt Cường hạ giọng, khẩn khoản.
- Cuối tuần này rảnh nên sẽ đến, dù thì Trịnh tiểu thư cũng đang cống hiến nhiều cho Hoa Vinh.
Câu nói thật lòng từ Hà Chấn Kiệt lọt vào lỗ tai của Trịnh Việt Cường thì hóa thành câu nói móc mỉa. Thế nhưng, vẫn cố bình tĩnh, gởi lời cảm ơn , xong chào tạm biệt quay lưng, cất bước.
Ai đời nhà c ty to đùng, mướn quản kh hết mà em gái , Trịnh Tú Trân lại xách đơn đến Hoa Vinh xin việc, đã vậy làm chức vụ gì to tát đâu, vốn liếng được cái mặt đẹp nên họ cho nó vô quầy lễ tân đứng, nhe răng cả ngày ra mà chào khách.
- Đây là lần đầu tiên đồng ý dự tiệc đó. – Liêu Bích Linh vừa thu dọn sổ sách, tài liệu vừa nói.
- Em với nhé, kiểu gì cũng khiêu vũ cho coi, tiện thể làm bạn nhảy của luôn.
- Vâng, thưa sếp.
Liêu Bích Linh trịnh trọng đáp lời nhoẻn cười thật tươi. Cuối cùng cũng ngày cô được cùng khiêu vũ.
Từ ngày bước chân vào c ty và đảm nhiệm chức phó tổng giám đốc, vị sếp trực tiếp của cô chẳng tham gia tiệc tùng gì, cứ ở c ty xong lại về nhà, ngày nào tâm trạng kh tốt thì la cà quán nước, thế thôi.
Cô thầm nghĩ lẽ vì mua được các chuỗi cửa hàng ưng ý nên mới vui mà nhận lời Trịnh Việt Cường.
Đưa cô trợ lý về nhà xong, Hà Chấn Kiệt quay xe trở lại biệt thự. Tuy kém Hà Chấn Đ hai tuổi thôi nhưng chưa lần bị mẹ hối thúc chuyện vợ con bởi theo quan niệm cổ hủ của bà thì đầu xuôi đuôi mới lọt, thế nên suốt hai năm nay, trai liên tục được mai mối nhưng toàn bất thành. Hôm nay, nghe bảo là lần cuối, cũng kh biết là ra ngô ra khoai gì chăng.
Khi chiếc ô tô do Hà Chấn Kiệt cầm lái đến cổng chính thì siêu xe của Hà Chấn Đ cũng vừa trờ tới, tuy Hà Chấn Đ đá mắt nhường đường nhưng vẫn kh vào mà đưa tay làm hiệu mời trai trước.
- , buổi coi mắt thế nào? Lần này mẹ cứ giữ bí mật nên em cũng kh biết cô gái là tiểu thư nhà nào nữa. – Hà Chấn Kiệt lom lom, nhỏ giọng hỏi ngay khi vừa đóng cửa xe.
- Như những lần trước thôi, Chấn Kiệt à, nếu em muốn kết hôn thì cứ việc tiến tới nhé, kh câu nệ gì chuyện lớn nhỏ hay trước sau đâu.
Tr cái mặt lạnh t, chán đời của mà Hà Chấn Kiệt chỉ biết im lặng dõi theo bóng dáng cực phẩm kia dần dà khuất sau những chậu kiểng lớn.
Thiệt tình thì đã để ý cô gái nào đâu chứ, làm kết hôn được. Coi bộ lần coi mắt cuối này lại mang về thất vọng cho chủ tịch cùng phu nhân nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.