Người Vợ Cũ Không Thể Chạm Tới
Chương 421:
Stefan nắm c.h.ặ.t c.h.â.n trái bị trật khớp, mồ hôi lạnh túa ra.
Tuy nhiên, vẫn cố gắng tỏ ra kiêu ngạo.
- Tốt lắm. - Renee cảm th thoải mái hơn.
“ đàn này thật sự mạnh mẽ, ta vẫn ổn ngay cả sau khi rơi xuống vực sâu vài dặm. Thật ấn tượng, kh nói dối đâu!”
- Em th ? - Stefan cố chịu đựng cơn đau và dịch chuyển về phía Renee trong bóng tối.
- Kinh khủng! khá chắc bị chấn động não, và chân bị gãy! mệt mỏi, lạnh lẽo và đói lả! cảm th sắp c.h.ế.t đến nơi !
Renee cố gắng đứng dậy vài lần, nhưng chân cô kh cho phép cô cử động chút nào, nên cô chỉ thể nằm đó bất lực. Cô nghĩ sắp th ánh sáng thì cơn đói ập đến.
- em thể ngã khi chỉ mới bộ? Em ngốc đến mức nào vậy? Em kh thể gọi ai đó đến giúp ? - Stefan lo lắng đến mức muốn đánh cho phụ nữ kia tỉnh ngộ.
“Đã bốn năm mà cô ta vẫn vậy, cô ta kh thể tự lo cho được!”
- Điện thoại của hỏng ! - Renee bực bội đáp trả.
- Cứ như thể khá hơn , cũng ngã mà, biết kh? chỉ may mắn kh bị thương thôi!
- ngã vì ... - Stefan bắt đầu nóng nảy, đột nhiên im bặt.
- Vì cái gì cơ? - Renee mỉm cười trêu chọc khi th đàn kia im lặng.
- Hử, kh muốn thừa nhận cũng ngu ngốc như vậy, đúng kh? đã cảnh báo mà vẫn lao tới như ma đuổi!
- Được ! , Stefan Hunt, là kẻ ngu ngốc nhất thế giới. Nếu kh, đã chẳng đến đây lúc nửa đêm chỉ để cứu em! - Stefan cười khẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/chuong-421.html.]
“ cô lại kh biết lâm vào tình cảnh này chỉ vì lo lắng cho cô chứ?!” bực bội nghĩ.
- Thì đâu nhờ cứu ! Cổ họng khô khốc nên ho! mới là chạy đến, đừng trách . - Renee nói một cách bướng bỉnh, cô thực sự kh muốn nợ bất kỳ ân huệ nào.
Cuối cùng hai cũng đã hòa giải được, và cô kh muốn dây dưa với đàn đó nữa.
- Cho mượn ện thoại. sẽ gọi bạn đến cứu .
Stefan cảm th cơn đau ở chân trái ngày càng nặng hơn, và nhận ra rằng vết thương của lẽ còn nặng hơn nghĩ. sẽ kh thể lại được nhiều, chứ đừng nói đến việc đưa Renee ra khỏi đây.
Vì vậy, đưa ện thoại cho Renee, nói một cách ngạo mạn.
- muốn xem ngoài ra còn ai sẽ đến cứu em nữa.
Renee lập tức cầm ện thoại gọi cho Liam, nhưng chẳng m chốc nhận ra xung qu kh sóng, và nỗi tuyệt vọng lại ập đến.
- Nơi này là cái quái gì vậy?! Kh sóng gì cả!
- Kh sóng à? - Stefan cau mày ngay lập tức.
- Nếu chúng ta kh thể gọi ai đến cứu... Cả hai chúng ta đều bị thương, tất cả những gì chúng ta thể làm là ngồi chờ ở nơi hẻo lánh này. Vì nơi này quá xa xôi, và chúng ta đang ở dưới chân vách đá, nên việc kh sóng ở đây cũng dễ hiểu. nghĩ tốt hơn là chúng ta nên leo lên một nơi cao hơn.
Renee nghĩ rằng vì cô vẫn thể nhận được tin n của Kevin trên đường chính, nên thể họ sẽ tìm th sóng ngay khi ra khỏi cái hố này. Tuy nhiên, nó lẽ cách nơi họ đang ở khoảng nửa dặm. Hơn nữa, sẽ kh dễ dàng gì khi xung qu toàn là rừng và bóng tối.
- Nếu chúng ta leo ra thì cứ leo thôi. - Giọng Stefan nghe đặc biệt kiên quyết.
- Nhưng chân ... kh thể cử động được. Nếu thể, đã trèo ra từ lâu ... - Renee ngập ngừng khi Stefan đến ngồi xổm trước mặt cô.
đàn ra lệnh.
- Vòng tay qua cổ , sẽ bế em lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.